Chương 1: (Vô Đề)

"Tôi không cưới! Muốn cưới thì tự đi mà cưới!"

"Các người bị điên à, nhà họ Thẩm nghèo đến mức phải "gả" tôi cho một thằng đàn ông ư?"

Thẩm Thư Dịch hét hai câu đó xong, đầu óc ù đi vì tức. Cả tang lễ im phăng phắc.

Hôm nay là tang lễ của ông nội Thẩm. Ông cụ ốm đã lâu, ra đi là chuyện trong dự liệu của gia đình, mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần nên cũng không quá đau buồn.

Những người trong tang lễ có mặt rất đầy đủ trừ anh cả của Thẩm Thư Dịch hiện đang nắm quyền trong gia đình. Ngoài ra còn có cô dì chú bác, họ hàng xa gần gọi được hay không gọi được đều có mặt gần hết.

Nhưng họ đến không phải để dự tang lễ của ông nội Thẩm.

Mà là để bàn chuyện hôn sự của Thẩm Thư Dịch.

"Thư Dịch, chuyện cưới xin của con là ông nội đã định ra trước khi qua đời. Hơn nữa, gia đình họ Triệu cũng không tệ. Bây giờ họ phát triển rất tốt ở Mỹ, nhà họ Thẩm chúng ta hiện đang cần mở rộng ra bên ngoài, con kết hôn với cậu ấy, chẳng phải là tốt cho cả hai bên sao?"

Một người chú trong nhà họ Thẩm khẽ lên tiếng. Ông ta mới vừa khuyên được một câu, ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Thư Dịch, nói càng lúc càng nhỏ, cuối cùng im bặt.

Những người khác cũng muốn khuyên, nhưng tính nết của công tử thứ ba nhà họ Thẩm này, ở Vân Cảng không ai là không biết. Từ nhỏ cậu được ông nội Thẩm nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, muốn hái sao trên trời cũng có. Cứ thế mà lớn lên, trở thành một tay công tử ăn chơi khét tiếng trong giới tài phiệt Vân Cảng.

Ai mà dám chọc vào?

"Chú thấy tốt cho cả hai nhà sao chú không đi mà cưới?" Thẩm Thư Dịch tức đến bật cười, nhìn chú hai trước mặt, giọng mỉa mai: "Con thấy chú năm mươi rồi mà vẫn còn phong độ chán!"

Chú hai tức nghẹn họng, nói được mỗi chữ "con" rồi trợn mắt ngất xỉu. Những người thân còn lại thấy vậy càng không dám mở lời với Thẩm Thư Dịch nữa.

"Tôi không cưới." Thẩm Thư Dịch lại giở thói cũ, càng nghĩ càng tức, đây là cái chuyện chó má gì đâu không biết!

Nhắc đến nhà họ Thẩm ở Vân Cảng không ai là không biết, họ là một trong tứ đại tài phiệt đứng đầu, gia sản truyền từ đời này sang đời khác, con cháu lại giỏi giang, việc kinh doanh ngày càng phát đạt. Thời kỳ cải cách mở cửa còn phất lên như diều gặp gió, có cả quan hệ trong giới thương mại lẫn chính trị.

Thẩm Thư Dịch chính là cục vàng cục bạc của nhà họ Thẩm.

Cậu có hai người anh trai, cậu đứng thứ ba. Vì sinh muộn nên cha mẹ coi như con cái trời ban, ngậm trong miệng sợ tan, nâng trong tay sợ vỡ. Sau này, cha mẹ Thẩm qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi, ông nội Thẩm thương Thẩm Thư Dịch còn nhỏ nên đã đón cậu về nuôi từ khi mới vài tuổi.

So với tình yêu thương của cha mẹ, ông nội Thẩm đối với Thẩm Thư Dịch có thể nói là cưng chiều đến mức không thể tả. Chỉ sợ không thể vớt sao trên trời, vớt trăng dưới nước cho cậu út nhà họ Thẩm này.

Một người ông yêu thương mình đến thế mà lại nói ông nỡ gả mình đi. Thẩm Thư Dịch một ngàn lần không tin, một vạn lần không nghe.

Nhất định là do anh cả của cậu vừa ngồi lên vị trí gia chủ, sợ cậu tranh giành gia sản nên mới nghĩ cách gả cậu đi, một vốn bốn lời.

Quả là một kế hoạch thâm độc mà.

Cậu đang du học ở Mỹ, nghe tin dữ ông nội Thẩm qua đời liền vội vã về nước. Ông nội yêu thương cậu qua đời, Thẩm Thư Dịch khóc ròng rã suốt bảy ngày, nước mắt giàn giụa, khóc đến đứt gan đứt ruột, giọng khản đặc mấy lần.

Ông nội vừa mới được chôn cất hôm nay, tâm trạng của Thẩm Thư Dịch còn chưa ổn định lại thì anh cả Thẩm chỉ một buông một câu "Ông nội lúc lâm chung đã chỉ hôn cho em", khiến cậu ngớ người ra.

Thẩm Thư Dịch không thể tin vào tai mình, Đại Thanh đã diệt vong một trăm năm rồi mà nhà họ Thẩm vẫn còn thịnh hành hôn nhân sắp đặt sao?! Tỉnh dùm cái, các người là cương thi già của triều đại nhà Thanh từ trong quan tài bò ra hay gì?

Và thế là, mọi chuyện liền diễn biến đến tình trạng hiện tại.

Thẩm Thư Dịch vừa mới nguôi ngoai nỗi đau mất người thân, còn chưa kịp hoàn hồn, lại phải chuẩn bị khóc cho cuộc sống mất đi tự do và tình yêu!

Sống hơn hai mươi năm, học hành và du học, cuộc đời Thẩm Thư Dịch cứ như được hack, suôn sẻ đến không ngờ. Vậy mà không ngờ thử thách lớn nhất lại đang chờ cậu ở đây?

Thẩm Thư Dịch càng nghĩ càng tức. Cậu vốn là người không biết nhẫn nhịn. Được ông nội Thẩm cưng chiều từ bé, mấy cái trò đập phá, gây rối đối với cậu là chuyện thường ngày.

Chuyện gì mà công tử nhà họ Thẩm không muốn làm thì ai nói cũng vô ích.

Thẩm Thư Dịch thấy bên cạnh có một bức tượng phật thủ bằng ngọc trắng, trị giá khoảng triệu tệ, không nghĩ ngợi gì đập thẳng xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!