Cổ áo của Tạ Tinh Lan vẫn bị Hạ Khâm nắm, vì chênh lệch chiều cao nên Tạ Tinh Lan phải cúi nhẹ người xuống, hắn nhướng mày nhìn Hạ Khâm.
Thái độ quá rõ ràng, trên mặt hắn viết một câu: Người anh em giải thích cái coi?
Có gì đáng để giải thích không? Với tình huống này cậu còn chưa nhận ra được? Hạ Khâm thầm tính toán nhanh chóng.
Đối phương có năm người, cậu chỉ có một thân một mình, cậu tự tin thực lực của mình nhưng lấy một địch nhiều vẫn quá bất lợi.
Cậu có thể đánh thắng mà không nhất thiết phải tự đối chọi, phải chọn giữa đầu rơi máu chảy, gãy tay gãy chân thì không khác gì gọi 110 hoặc 120.
Ngại quá chứ đại thiếu gia không muốn chọn, vì sao muốn cậu đứng yên chịu đòn?
"Cậu không thấy sao, hai chúng ta bị bao vây rồi."
"Ừm xin lỗi, không phải hai chúng ta." Tạ Tinh Lan sửa lời: "Hình như chỉ có mình cậu bạn bị bao vây thôi."
Hạ Khâm: "…"
Tạ Tinh Lan nhếch mép nhàn nhã nhìn Hạ Khâm, toát lên vẻ bỉ ổi thiếu đòn.
Hạ Khâm cân nhắc trong đầu vài giây, cậu nhanh chóng khẳng định cậu không thể tự giải quyết khốn cảnh hiện tại.
Cậu học sinh chuyển trường thường ngày để mắt trên đỉnh đầu bỗng ngoan ngoãn mở miệng: "Anh đại thấy chết không cứu thật sao?"
Hạ Khâm chớp mắt: "Xin anh mà."
Ngoài việc phá hỏng các mối quan hệ, vị thiếu gia còn có sở trường là giả bộ ngoan, giải thích bằng lời của cậu là: Nói mấy chữ sẽ đạt được mục đích, cần gì phải tham chiến.
Tạ Tinh Lan không ngờ Hạ Khâm đổi thái độ nhanh như vậy, thành thạo đến mức không cần hồi chiêu, dứt khoát tung ra đại chiêu.
Hắn: "…" Đù.
Hắn có thể kiên quyết từ chối nhưng hắn chọn nhượng bộ.
Thật ra Tạ Tinh Lan khá thích, ở khoảng cách kề cận này hắn mới nghiêm túc nhìn khuôn mặt Hạ Khâm. Hắn biết cậu bạn chuyển trường đẹp trai, có điều nhìn gần thì vẻ ngoài của cậu gây ấn tượng hơn nhiều.
Tạ Tinh Lan chợt nhớ tới một câu nói đùa trên mạng, rằng phải kiếm bạn trai đẹp trai vì dù bạn trai có xấu hay đẹp thì khi yêu sẽ có cãi vã. Nhìn người xấu sẽ khiến mình giận hơn, trong khi đó có thể tha thứ một nửa cho người đẹp chỉ bằng cách nhìn mặt.
Tính Hạ Khâm xấu nhưng may là cậu chộp được khuôn mặt ưa nhìn, nếu không bạn gái của cậu sẽ gây chiến với cậu mỗi ngày là cái chắc.
Tạ siêu thẳng nghĩ vậy, rồi trong một thoáng tiếp theo trong đầu hắn bỗng có một suy nghĩ như lông vũ cọ vào lòng, cảm giác kỳ lạ khó tả, hình như là phấn khích? Hoặc tò mò?
Hạ Khâm có bạn gái không?
"Này! Mẹ nó bọn mày có nghe tao nói không đấy?" Đầu đinh mất kiên nhẫn, chần chừ nhìn Tạ Tinh Lan: "Mày thật sự là anh đại của nó?"
"Hả?" Tạ Tinh Lan bừng tỉnh, đứng thẳng người: "À phải, tao là anh của cậu ấy."
Hạ Khâm: "?"
Ai cho phép cậu nói bớt chữ "đại"? Thêm vào cho tôi!
"Mày định ra mặt giúp cậu ta?" Đầu đinh nhìn hắn chằm chằm.
"Ừ, gần gần vậy đó." Tạ Tinh Lan vỗ tay hờ hững nói: "Dù sao thì tao có sở thích lấy giúp người khác làm niềm vui."
Đầu đinh thật lòng không muốn đối đầu với Tạ Tinh Lan, người con trai này khác Hạ Khâm, hắn luôn giữ thái độ vui vẻ không mang tính công kích, mà gã dựa vào kinh nghiệm lăn lộn nhiều năm, trực giác mách bảo Tạ Tinh Lan không dễ trêu.
Dáng vẻ càng bất cần thân thiện càng đánh đấm liều lĩnh, hơn nữa đôi mắt hắn đẹp như thú hoang, kiêu ngạo và tàn nhẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!