Chương 85: Sum họp

Khách sạn nằm ngay cạnh Đông Hồ, có thể kéo rèm cửa ngắm nhìn quang cảnh xung quanh. Tầm nhìn thoáng đãng, phong cảnh đẹp đẽ yên tĩnh. Thời tiết đầu thu có gió mát, giống hệt mùa thu đầu tiên Hạ Khâm đến Tây Thành.

Hai ngày nay Lâm Tư Tắc bận rộn với đám cưới, cậu ta chở bọn họ đến khách sạn rồi không có thời gian để chăm sóc, còn phải cùng Trần Văn Hân đi tàu cao tốc đón Nghiêm Toa Toa và Triệu Xảo. Sau khi để lại câu "hai anh nghỉ ngơi đi" với hai ông chủ, cậu ta nắm tay vợ quay lại xe, hướng đến ga tàu cao tốc.

Hạ Khâm đặt hành lý xuống, đứng trước cửa sổ sát đất duỗi người. Vì Đông Hồ là danh lam thắng cảnh nên khách sạn không xây cao. Cả hai đều ở tầng 21, dù không cùng phòng nhưng cũng sát vách nhau.

Hạ Khâm vừa mới giơ tay lên, Tạ Tinh Lan liền nhân cơ hội cậu chưa buông tay xuống, ôm cậu từ đằng sau. Lồng ng. ực của người đàn ông to lớn rắn chắc, nhiệt độ cơ thể nóng rực, dựa vào đây làm cậu cảm giác an toàn. Hạ Khâm bất giác lùi bước nhỏ để kề sát Tạ Tinh Lan hơn.

Một hành động theo thói quen.

Trên vai cậu nâng một cái đầu nặng trĩu, ở eo thì được giữ bởi hai cánh tay mạnh mẽ. Tạ Tinh Lan ôm người ta sẽ biến đối phương thành trang sức, hắn như muốn cuộn Hạ Khâm lại, nhét vào trong túi.

Hắn ôm cậu chặt chẽ chẳng giác gì đang xiềng xích cậu, làm cậu không thể nhúc nhích. Nhược điểm của cái ôm là quá nóng vào mùa hè, mùa thu và mùa đông thì rất thích hợp để sử dụng tại nhà.

"Còn lâu mới đến giờ ăn tối, em muốn đi dạo Tây Thành không?"

Hạ Khâm hơi động lòng trước lời hắn nói, nhưng cậu cũng sợ bị nhận ra, hại nhiều hơn lợi nên cậu do dự.

Tạ Tinh Lan nói: "Đi dạo mấy chỗ ít người thì sao? Anh nắm rành Tây Thành trong lòng bàn tay."

Hạ Khâm như cười như không: "Đừng xem thường, thầy Hạ rất hot."

"Ừm ừm, anh biết mà, vợ anh là một ngôi sao lớn."

"…" Miệng lưỡi trơn tru.

Cuối cùng Hạ Khâm vẫn đầu hàng trước sức mê hoặc của đi dạo chơi ở Tây Thành, nghĩ lại mà không khỏi xúc động. Vì cậu thường xuyên chuyển trường nên cậu cho là mình sẽ không có cảm giác thuộc về bất kỳ thành phố nào, nhưng bây giờ, Hạ Khâm phải thừa nhận cậu rất nhớ nơi này.

Nhớ ngôi trường trung học từng theo học, những con đường đã đi, những người bạn đã làm quen và cả khoảng thời gian thiếu niên hoang dã.

"Để em đi lấy mũ đã." Hạ Khâm đẩy hắn ra, mở vali lấy chiếc mũ lưỡi trai màu đen. Bên cạnh còn có hộp kính đựng cặp kính gọng đen, khá giống với cái cậu đeo hồi trung học.

Khác biệt là cái kia có độ, còn cái này chỉ là gọng đen thuần túy. Bản thân Hạ Khâm trông đã rất trẻ, không thể đoán được cậu bao nhiêu tuổi. Sau khi đeo kính gọng đen, cậu càng có vẻ nhỏ thêm vài tuổi, cộng với áo hoodie xám và quần jean, nhìn không khác gì thời cấp ba.

Cho dù bây giờ cậu có lẻn vào trường Trung học số 2, sẽ không có ai nghi ngờ tuổi tác của cậu. Ánh mắt Tạ Tinh Lan thoáng thẫn thờ lúc thấy cậu đeo kính, hắn gần như tham lam đảo mắt quanh khắp khuôn mặt cậu.

Thầy Hạ minh tinh đương nhiên là ngon.

Nhưng bé học sinh Hạ càng thêm trong trẻo vừa miệng.

Ngày nào mình cũng được đút món ngon.

Tạ Tinh Lan thở dài: Chư vị trước màn hình đừng ghen tị.

Hạ Khâm vừa thay quần áo xong thì cánh tay cậu bị níu lấy, giây tiếp theo cậu rơi vào cái ôm mạnh mẽ. Tạ Tinh Lan ôm cậu ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh giường, Hạ Khâm vặn vẹo người: "Anh muốn làm gì?"

"Anh muốn hôn." Tạ Tinh Lan khàn giọng: "Hôn kiểu ăn nước miếng."

"…" Ngoài chuyện này ra, đầu óc anh không thể nghĩ tới chuyện gì khác hả?

"Anh bị gì vậy, tự nhiên muốn hôn?" Tuy nói thế nhưng thầy Hạ không đứng dậy.

"À, tại anh sực nhớ ra, lát nữa ra khỏi cửa thì anh không được hôn em." Tạ Tinh Lan trân trọng thời gian quý báu của mình: "Buổi tối ăn cơm với nhóm thằng Lâm, cũng không hôn em được. Ngày mai dự tiệc cưới lại càng không thể làm –"

Mặt Hạ Khâm đỏ rực, bịt chặt miệng hắn: "Anh!"

Cậu xấu hổ lúng túng đến nỗi phải hạ giọng: "Anh nói chuyện uyển chuyển đi được không?"

Suýt nữa nói từ nên bị làm mờ ra rồi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!