Hạ Khâm vừa rời khỏi phòng bệnh, đằng sau liền phát ra tiếng ồn ào. Có lẽ đây là lần đầu Tạ Kính lĩnh hội bản lĩnh độc mồm của Hạ Khâm, nếu ông ta là Tưởng Quyền thì đã quen từ lâu rồi. Ông ta tức giận đến mức ngồi bật dậy muốn đuổi theo cậu ra ngoài cửa, nhưng chân tay ông ta bất tiện nên ngã nhào xuống đất.
Các y tá giật mình chạy tới đỡ ông ta dậy.
Nhìn hai vệ sĩ ở cửa, Hạ Khâm bình tĩnh nói: "Tôi không làm gì cả."
Vệ sĩ tận chức tận trách, ngăn cậu lại.
"Thôi được." Hạ Khâm đành ngồi xuống ghế bên cạnh, chuẩn bị gửi tin nhắn theo kiểu "yêu phi" cho Tạ Tinh Lan: Bao giờ anh chủ Tạ mới thành công cướp ngôi? Bây giờ bạn trai anh đang bị vệ sĩ chặn lại ở bệnh viện, không về nhà được…
Hạ Khâm mới gõ được mấy câu đầu đã nghe thấy tiếng bước chân vững vàng nhưng gấp gáp vọng đến từ phía cửa. Cậu quá quen với Tạ Tinh Lan, nghe âm thanh là biết ngay chủ nhân tiếng chân là ai.
Hạ Khâm vừa đứng dậy liền bất ngờ rơi vào cái ôm ấm áp, Tạ Tinh Lan ôm chặt lấy cậu.
Hạ Khâm vỗ lưng hắn: "Em không sao, bọn họ không làm khó em."
Cậu định hỏi Tạ Tinh Lan làm sao hắn biết cậu ở đây, cậu đã cố tình không cho hắn biết.
Nghĩ lại thì, à đúng rồi, đã trôi qua năm năm. Ngoài bản thân cậu trưởng thành, Tạ Tinh Lan cũng đã trưởng thành. Cậu mơ hồ nhớ lại năm năm trước lúc Tạ Kính ép buộc cậu chia tay, thậm chí ông ta còn châm điếu xì gà để làm màu. Bây giờ ông ta chỉ có thể nằm nén giận trên giường, chia rẽ đôi uyên ương còn lịch sự thêm từ "hy vọng".
Ngay cả lão già kia cũng đã học được cách cư xử phải phép, cậu không tin Tạ Tinh Lan chưa đứng vững ở Hành Thế.
Bệnh viện tư nhân này là của nhà họ Tạ, Hạ Khâm xuất hiện ở đây, chỉ cần vài phút là Tạ Tinh Lan tìm ra tung tích của cậu.
Tạ Tinh Lan vẫn không chịu buông tay, hắn thật lòng rất sợ. Dù hắn đủ mạnh mẽ, cảnh tượng bị ép chia tay cách đây năm năm vẫn là cơn ác mộng của hắn.
"Bịch" một tiếng, trong phòng bệnh lại phát ra động tĩnh lớn, Tạ Tinh Lan lấy lại tinh thần. Tạ Kính vừa đứng dậy liền thấy con trai đang ngạo mạn làm "đồng tính" ngay trước mặt mình, tâm lý ông mới điều chỉnh xong lập tức sụp đổ.
Lần sụp đổ này còn nghiêm trọng hơn cả lúc Hạ Khâm nói lời cay độc với ông ta, máy móc bên giường kêu loạn, nhốn nháo khắp cả lên, lão già chưa kịp nói gì với Tạ Tinh Lan đã bị đưa đi cấp cứu.
Trong hành lang bệnh viện chỉ còn lại Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm.
Tạ Tinh Lan như đột ngột tỉnh giấc, hắn kéo Hạ Khâm vào lòng, kiểm tra cậu từ đầu đến chân: "Có phải ông ta thuê người đến đánh em không?"
"…Xã hội pháp trị anh trai ơi." Hạ Khâm câm nín, nhưng thấy Tạ Tinh Lan mím chặt khóe môi, cậu thành thật trả lời: "Không phải, chỉ có hai vệ sĩ chặn em lại thôi."
Xét theo tâm trạng không mấy tốt đẹp của Tạ Tinh Lan hiện tại, công việc của hai vệ sĩ lành ít dữ nhiều.
"Tạ Kính nói gì với em?" Tạ Tinh Lan nắm lấy vai cậu hỏi.
"Bảo em chia tay với anh." Hạ Khâm đáp.
"Đệt!" Mấy năm gần đây Tạ Tinh Lan hiếm khi chửi thề, nhưng bây giờ hắn không nhịn được.
"Em không đồng ý." Hạ Khâm vội giải thích: "Em không đồng ý thật."
"Vì sao em lại lén anh đến gặp ông ta?" Tạ Tinh Lan mím môi.
Hạ Khâm: "…"
Là do cậu quyết định sai lầm.
Câu trả lời khẳng định của Hạ Khâm đã xoa dịu cảm xúc của Tạ Tinh Lan rất tốt. Đến bây giờ cậu mới nhận ra rằng dường như Tạ Tinh Lan bị PTSD từ cuộc chia tay còn nặng hơn cậu. Hắn sắp trở thành một ông chủ lớn, nhưng giờ hắn lại hành động như trẻ con, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.
Tạ Tinh Lan thở phào, lẩm bẩm: "Em vụng trộm đi gặp người đàn ông khác sau lưng anh sao?"
Hạ Khâm: "…?" Người này lại nổi điên rồi phải không.
"Lại còn là một ông già." Biểu cảm của Tạ Tinh Lan khó diễn tả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!