Chương 8: Anh đại

Trở lại thời gian mười phút trước, Tiền Phi Phàm hỏi Hạ Khâm câu mình làm sai.

Hạ Khâm không phải người tốt bụng lấy giúp đỡ người khác làm niềm vui, cái kiểu giảng bài cho bạn không bao giờ xảy ra với cậu, lý do cậu đáp lại Tiền Phi Phàm đơn giản là bởi câu Vật lý Tiền Phi Phàm đưa khá thú vị.

Giúp bạn ấy hả? Loại chuyện khủng khiếp gì đây, nhưng cho cậu khiêu chiến với bài Vật lý cậu chưa từng gặp là mật khẩu chính xác.

Đối nghịch với những môn thể thao liên quan tới bóng là một trong những sở thích cuộc đời Hạ Khâm, sở thích lớn hơn hết của cậu thiếu gia là cố gắng chứng minh trái đất hình phẳng chứ không phải hình cầu.

Cậu đã viết mười bản thảo bài phát biểu nhận giải Nobel Vật lý rồi, chỉ chờ thành công lên sân khấu nhận giải thôi. Trước hết là cậu không cảm ơn ai cả, điều duy nhất cậu phải cảm ơn là chính bản thân mình, một người thông minh như thiên tài.

Hạ Khâm không nhiều lời với Tiền Phi Phàm, dành hết nhiệt huyết vào câu hỏi.

Tài liệu giảng dạy ở Tây Thành khá khác so với ở Bắc Kinh, dù Hạ Khâm được người khác gọi là học sinh xuất sắc nhưng cậu vẫn chưa biết hết các dạng bài, cậu cắn bút viết vẽ hí hoáy trên đề làm, cậu có thói quen là khoanh các dữ liệu đã biết.

Tiền Phi Phàm dè dặt nhìn Hạ Khâm, vui mừng lải nhải:

"Hạ Khâm à, tôi không ngờ cậu sẽ chỉ tôi giải bài, tôi nghe các bạn khác nói cậu không muốn Tạ…" Cậu ta cứng mặt lặng lẽ nhìn đằng sau, vô thức nhỏ giọng khi nhắc đến tên Tạ Tinh Lan như sợ hãi: "…Tạ Tinh Lan làm bạn cùng bàn, tôi cứ tưởng cậu hẹp hòi, mọi người trong lớp trộm bảo nhau cậu rất nóng tính…"

Tiền Phi Phàm nói, mắt nhìn đăm đăm cổ tay vừa mảnh khảnh vừa trắng quá mức của Hạ Khâm, trông không giống cổ tay con trai chút nào, có thể nắm trọn chỉ bằng một vòng tay.

Thứ mà Tiền Phi Phàm không thể rời mắt là vòng tay Cartier trên cổ tay Hạ Khâm, thiết kế tối giản đắt đỏ, hai vòng tay bạc đẹp đẽ này có giá 220,000 tệ trên website chính thức.

"Câm miệng, ồn ào."

Hạ Khâm chợt lên tiếng, ngay lập tức chứng minh cậu nóng tính đến mức nào.

"…"

Tiền Phi Phàm im bặt. 

Hạ Khâm đã tìm ra dữ liệu cuối cùng, cậu lại cáu kỉnh nói: "Câm miệng."

"?" Tiền Phi Phàm vô tội, yếu ớt đáp: "…Tôi có nói gì đâu."

"À, nhắm mắt lại." Rõ ràng Hạ Khâm không nhìn cậu ta nhưng thị giác rất nhạy cảm: "Ánh mắt của cậu làm ồn tôi, hiểu không?"

"…"

Bà mẹ nó mọi người nói cậu quái gở là đáng.

———

Một câu Vật lý khó có ba ẩn chưa biết, Hạ Khâm giải ra trong vòng bảy phút làm Tiền Phi Phàm hãi hùng, phải biết là cậu ta lấy bài này từ đề thi nâng cao ngoài giáo trình đó!

"Cạch" một tiếng, Hạ Khâm ném bút, cây bút đen lăn mấy vòng trên bàn.

Tâm trạng cậu đang tốt vì giải quyết được một câu hỏi khó, còn bước tiếp theo giải thích cho Tiền Phi Phàm ấy hả? Chỉ một câu thôi. 

"Lúc tôi làm cậu không thấy sao?"

Ngụ ý là có thể mà cũng không hiểu, vậy mà cậu dám bảo bổn thiếu gia tôi chỉ cho cậu? Mời cậu lăn. 

Tiền Phi Phàm: "…" Cậu mới nói ánh mắt của tôi làm ồn cậu mà!?

Vì việc hệ trọng sau đó, Tiền Phi Phàm đành phải chịu đựng tính tình như chó của vị thiếu gia này.

"…Tôi nhìn không hiểu mấy."

Hạ Khâm nhìn cậu ta bằng ánh mắt "thật hay giỡn chơi đấy", tuy không có ác ý nhưng chứa đầy sự khinh bỉ vô hình từ một học sinh giỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!