"Cốc cốc cốc", có tiếng gõ cửa văn phòng lớp mười một, cùng với đó là một giọng nói trẻ trung trong trẻo: "Thưa cô."
Triệu Diễm Phân ngồi ở ghế thứ hai từ cửa văn phòng, nhúc nhích lỗ tai lắng nghe tiếng động, cửa vẫn chưa mở mà cô đã biết ai đến.
"Mời vào."
Cánh cửa được mở ra, quả nhiên người tới là Hạ Khâm. Vóc dáng cậu mảnh khảnh cân đối, đẹp trai như cây bạch dương đang trưởng thành, vừa bước vào đã thu hút chú ý của nhiều giáo viên.
Có lẽ vì ngoài Tạ Tinh Lan ra thì chưa thấy em học sinh nào đẹp trai nhường này ở trường.
"Cô thấy em quanh quẩn ở cửa cả buổi, nói cô nghe có chuyện gì." Triệu Diễm Phân cầm ly trà lài trên bàn uống một hớp, đi thẳng vào vấn đề: "Nếu em muốn đổi chỗ thì miễn bàn."
Hạ Khâm tới đây để đổi chỗ: "…"
Phải, khi Hạ Khâm nghe tin cô Triệu xếp cho cậu và Tạ Tinh Lan làm bạn cùng bàn, hết khiếp sợ rồi cậu chỉ thấy quá đáng.
Ngẫm nghĩ kỹ lưỡng xong, đây chẳng phải bắt cậu hi sinh bản thân, dâng hiến quên mình sao? Nhìn cậu giống người tốt bụng lắm à? Cảm giác bức bối lên đến đỉnh điểm, vị thiếu gia nóng tính bùng nổ.
Quan trọng hơn hết là chuyện này trái ngược hẳn với kế hoạch đứng đầu lớp rồi chuyển sang lớp thực nghiệm, không phải cậu cố ý nhắm vào Tạ Tinh Lan mà là cậu không muốn làm bạn cùng bàn với bất kỳ ai khác.
"Cô Triệu cho em biết vì sao em không thể đổi chỗ được không?" Hạ Khâm quyết định khéo léo hỏi.
Dù tuổi mười bảy có điên cuồng đến mấy, bốn chữ tôn sư trọng đạo vẫn khắc sâu vào DNA.
Triệu Diễm Phân thản nhiên nói: "Cô cũng muốn biết vì sao em không muốn ngồi cùng Tạ Tinh Lan được không?"
Hạ Khâm suy nghĩ một lúc, bình tĩnh đáp: "Cậu ấy điểm kém sẽ ảnh hưởng việc em vào Thanh Hoa Bắc Đại."
Triệu Diễm Phân nghẹn họng trước lời thẳng thừng này, trong suốt những năm giảng dạy cô chưa bao giờ thấy học sinh nào có thái độ kiêu ngạo thế này. May là bảng điểm của cậu đang đặt trên bàn làm việc trước mặt cô, nếu không cô rất muốn ném thẳng ly trà hoa cúc lên mặt Hạ Khâm.
"Cô không phản bác được lời em nói, điểm của Tạ Tinh Lan đúng là không được như ý."
Nghe đến đây, Hạ Khâm suýt bật cười thành tiếng.
Có được tính là không được như ý không? Tiết tự học tối vừa rồi cậu tranh thủ xem bài thi ở bàn trước, bài thi Toán 35 điểm, còn không lớn bằng cỡ giày cậu mang.
"Nói đi cũng phải nói lại, chính vì thành tích Tạ Tinh Lan không tốt nên cô mới muốn em ngồi cùng em ấy. Kế hoạch hỗ trợ là học sinh giỏi kèm học sinh kém, để em kèm học sinh kém như em ấy…" Triệu Diễm Phân nói sâu xa: "Chẳng phải chứng minh em cực kỳ xuất sắc sao."
"…"
Lời cần nói cô đã nói hết, cô còn bẻ về làm gì.
Hạ Khâm cứ cảm thấy mình đang bị thao túng nhưng cậu không chỉ ra được chỗ lạ ở đâu.
"Cô Triệu." Tính tình Hạ Khâm bình thường chẳng qua là khá bướng bỉnh, chỉ cần cậu xác định chuyện gì thì khó ai lay chuyển được quyết định của cậu.
"Em vẫn không muốn ngồi cùng bàn với cậu ấy."
"Lý do lần này là gì?"
Lý do? Quá nhiều.
Hạ Khâm nghĩ đến nghiên cứu quan sát mà cậu thực hiện với tên ngốc bàn trước dạo này, cậu có thể kể ra rất nhiều vấn đề bằng cách sắp xếp tổ hợp ngẫu nhiên.
Điểm kém, lắm lời, tự làm thân, mạch não bất thường…
Nhưng ấn tượng sâu sắc nhất với Tạ Tinh Lan là… đầu cậu bất ngờ hiện lên khuôn mặt tên ngốc này, phải công nhận người ngốc có phúc của người ngốc, hôm đầu thai lại vớt ra được khuôn mặt đẹp trai như thế.
"…Cậu ấy đẹp trai?" Hạ Khâm vô thức lên tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!