*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng sớm hôm sau Hạ Khâm tỉnh dậy. Mất trí nhớ trong mong đợi không xảy ra, không những thế mà ký ức về việc Tạ Tinh Lan nói muốn đuổi theo cậu ở Đông Hồ tối qua còn rất rõ ràng. Thậm chí buổi nhạc nước phát bài gì cậu cũng nhớ.
– Đóa hoa nhài xinh đẹp
Hạ Khâm ngồi ngơ ngác trên giường, mái tóc cậu rối bù sau giấc ngủ.
…Hay tự đánh mình mất trí nhớ nhỉ.
Một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu thầy Hạ.
Cậu chậm chạp cầm điện thoại lên vì chợt tò mò không biết hôm qua hai người nói chuyện điện thoại đến mấy giờ. Khoảng thời gian sau Hạ Khâm quá buồn ngủ, điện thoại lệch sang một bên, cậu cứ tưởng Tạ Tinh Lan sẽ cúp máy.
Kết quả là cuộc gọi kéo dài tới lúc hết pin.
Hắn điên hả? Không nghe ra cậu đang ngủ sao? Gọi điện nói chuyện đến mức cạn pin là cái não yêu đương đáng sợ gì vậy.
À đâu phải, chưa có yêu, chỉ đơn thuần là ngu si thôi.
Hạ Khâm hung hăng than thở trong lòng, thế nhưng chóp tai lại hơi ửng đỏ.
Hầy người này phiền quá đi. Thầy Hạ ôm gối nằm phịch xuống giường, định làm mình ngộp chết. Một lúc sau cậu đứng dậy đi sạc pin, đúng lúc Tạ Tinh Lan gửi tin nhắn WeChat tới.
"Thầy Hạ đã dậy chưa?"
"Đang ở dưới nhà em này."
À, nhớ rồi. Hình như tối qua Tạ Tinh Lan có nói sẽ qua đưa bữa sáng cho cậu.
Kế hoạch nằm ỳ trên giường của Hạ Khâm tạm thời bị gạt sang một bên, cậu lề mà lề mề rời giường rửa mặt, vừa đánh răng vừa trả lời Tạ Tinh Lan: "Mới dậy, đợi chút."
Tạ Tinh Lan hồi âm ngay: "Đang đợi đây, em cứ thong thả, anh nên đợi mà."
Hạ Khâm: "…"
Rửa mặt, đánh răng, vuốt tóc vài cái, thay đồ.
Hạ Khâm tiến hành từng bước một, khi đi ngang qua bàn thì thấy cặp kính gọng đen hơi cồng kềnh ở trên đó. Cậu đeo kính không phải để giả bộ xấu, mà là do bị cận nhẹ thật. Lý do thứ yếu là để che bớt khuôn mặt vì cậu quá giống Hạ Nghiên, thỉnh thoảng sẽ bị người khác hỏi.
Khoảng thời gian trước khi cậu năm tuổi, sự nghiệp của Hạ Nghiên đang trên đà thăng tiến, cô thầm kết hôn thầm sinh con, Hạ Nghiên không cho phép cậu gọi cô là mẹ. Dù có nhắc đến, Hạ Khâm chỉ có thể ngây ngô nói mẹ là chị gái của mình.
Dần dần Hạ Khâm bất giác che đi khuôn mặt quá giống với Hạ Nghiên. Bây giờ Hạ Nghiên đã kết hôn, cuộc hôn nhân thứ hai có vẻ khá hạnh phúc. Theo đó cậu cũng không cần che giấu thân phận của mình nữa, vào ngày cưới, rất nhiều người biết đến sự tồn tại của cậu. Hạ Nghiên lui giới nhiều năm, các thợ săn ảnh trong giới giải trí không còn quan tâm đến cuộc sống riêng tư của bà.
Một câu mà Tạ Tinh Lan nói lúc trước hiện lên trong đầu cậu.
"Bạn cùng bàn à, tôi thấy cậu không đeo kính trông rất đẹp."
…
Ai mà không biết cậu đẹp trai chứ?
Hành động cậu sắp làm chỉ đơn giản là câu trả lời chính thức cho lời vô nghĩa của hắn thôi.
Hạ Khâm do dự vài giây, ngồi xuống bàn. Cậu nhét sâu cặp kính vào ngăn kéo, hôm nay là lần đầu tiên cậu đeo kính áp tròng.
Lúc cậu ra ngoài cửa, trông có vẻ Tạ Tinh Lan đã đợi lâu. Ánh sáng ban mai yếu ớt, trời vẫn còn mờ mịt, chưa hoàn toàn thoát khỏi bóng đêm. Mùa đông ban ngày đến muộn nhưng họ lại đi học sớm.
Đèn đường vẫn còn bật sáng, nhìn cứ như hắn đứng dưới lầu cả đêm. Người thì cao lớn mà uể oải tựa vào cột đèn như không xương, thư thái và thoải mái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!