Chương 46: Phải lòng

Hạ Khâm đang ngơ ngác thì một ly trà sữa bất ngờ rơi từ trên trời xuống bàn. Cậu sững sờ, ngoảnh đầu thấy Tạ Tinh Lan: "Sao cậu về rồi? Các cậu chơi xong rồi à."

"Không chơi nữa." Tạ Tinh Lan uể oải ngồi xuống: "Chán òm, chán ngắt."

Hạ Khâm: "…"

Câu này phát ra từ miệng của bất cứ ai cũng chẳng hề gì, nhưng phát ra từ miệng cậu thì chính là phim kinh dị đó chàng trai!

Không thể tưởng tượng nổi sẽ có một ngày Tạ Tinh Lan nói hắn chán chơi bóng rổ. Không phải tên ngốc này thuộc kiểu người dù có thành ông già tám mươi tuổi ngồi xe lăn, vẫn nhiệt huyết la lối "Huấn luyện viên ơi, ông muốn chơi bóng rổ" sao?

Hắn mua trà sữa ở trước cổng trường. 

Thật ra trong căn tin trường cũng có tiệm trà sữa, chẳng qua không biết có phải do lãnh đạo nhà trường có quan hệ họ hàng với chủ tiệm hay không, mà sản phẩm bán ra toàn là nước giải khát pha với đường hóa học tuyệt đỉnh.

Năm 2021 rồi, trong một thế giới đầy rẫy những món như "boba thạch sữa dừa dừa xoài xoài", tiệm trà sữa này vẫn kiên trì với cách đặt tên món từ hai mươi năm trước, hương vị vẫn là "

"vị dâu", "vị matcha".

Hạ Khâm nghi ngờ loại sữa bột công nghiệp pha nước của tiệm này còn lớn tuổi hơn cả mình.

Nói ngắn gọn là dở tệ, nhưng vì gần nên chẳng ai muốn đi tới tận cổng trường để mua.

Tạ Tinh Lan phải đi đường vòng để mua ly trà sữa. Tự bản thân hắn còn xúc động, hắn đây rơi vào bể tình thật rồi.

Tên điên bùi ngùi một câu trong lòng.

Tuy con đường có vẻ có chút ít vấn đề nhưng hắn không quan tâm người mình thích là con trai hay con gái. Ở tuổi mười bảy, nhân sinh còn vô số khả năng.

Kể cả khi người ta nói hắn sai, hắn vẫn sẽ ngạo mạn đáp lại cuộc sống vốn không có đúng sai. Tuổi trẻ là để cuồng ngạo và kiêu căng.

Kể cả có thử sai thì sao cơ chứ?

Tạ Tinh Lan thành thạo cắm ống hút vào đưa cho cậu.

Hạ Khâm vừa mới ăn đồ ăn vặt nên không đói: "Tôi uống không hết."

"Có bao giờ cậu uống hết đâu?" Tạ Tinh Lan nói: "Ông trời con uống đi, uống không hết cứ để cho tôi."

Lâm Tư Tắc vừa quay lại muốn ăn vặt: "…"

Hay lắm, ăn cơm chó no rồi. Cậu ta vô cảm quay đầu lên.

Hạ Khâm không đói thật, cậu uống hai hớp rồi đưa cho Tạ Tinh Lan. Hắn không hề ngần ngại ngậm ống hút vào miệng, hành động này khiến tóc vàng mới trở về trả bóng rổ thấy u sầu.

"Anh Tạ bảo anh mắc bệnh sạch sẽ, không uống chung chai nước với người khác mà?" Tóc vàng nhịn không được bèn hỏi.

"À." Tạ Tinh Lan cắn ống hút: "Ngại quá, là tao cố ý chĩa mũi nhọn vào mày."

Tóc vàng: "…"

Hạ Khâm dùng bút chọt Tạ Tinh Lan: "Đừng cắn ống hút."

Tạ Tinh Lan vô thức hỏi: "Cậu còn muốn uống?"

Hạ Khâm: "…"

Ly trà sữa này là đồ Michelin gì hả, đáng giá để tôi một hút cậu một hút?

…Nổi hết cả da gà, không khác gì ăn nước miếng của nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!