Chương 45: Thông suốt

Trường Trung học số 2 đã chi rất nhiều tiền cho buổi văn nghệ chào đón năm mới, nhà trường bao toàn bộ Nhà hát Đông Hồ ở trung tâm thành phố để làm địa điểm biểu diễn. Thậm chí nhà trường còn hợp tác tổ chức với trường Trung học số 7 để đạt được hiệu quả xứng đáng với số tiền bỏ ra.

Trường Trung học số 7 Tây Thành còn được gọi là trường Nghệ thuật Tây Thành, là một trường trung học dạy nghề. Như có thể biết từ cái tên, chuyên ngành chính là nghệ thuật biểu diễn. Chồng của cô Triệu làm việc tại trường này, thầy dạy biểu diễn cho lớp 11/3.

Sau khi hai trường sáp nhập để biểu diễn nửa buổi, cô Triệu và chồng đã bàn bạc rồi quyết định cho hai lớp cùng tham gia một tiết mục là múa hát đoàn thể. Tiêu diệt từ gốc rễ tiết mục đáng sợ mà mấy đứa nhóc đề xuất, cái gì mà "Lý Vân Đông đại chiến Pháp Hải".

Học sinh lớp 11/7 không biết hát cũng không biết nhảy, chủ yếu đóng vai trò là góp vào cho đông và làm nền cho vũ đạo. Ngoài tiết mục này, lớp 11/3 còn biểu diễn tiết mục đơn ca, thiếu một người đánh piano.

Cô Triệu nhờ Triệu Xảo hỏi thăm trong lớp, nhưng không ai có năng khiếu nghệ thuật. Cuối cùng cô loáng thoáng nghe tin Hạ Khâm biết chơi piano, cậu còn từng thi cấp đạt chuẩn hàng thật giá thật.

Thế là vừa phất tay, Hạ Khâm lại buộc phải tham gia vào một tiết mục khác.

…Nhìn cậu giống người thích hoạt động tập thể lắm sao? Nói thật là để cậu hòa vào đám đông và làm cho xong thì còn tạm được, chứ đề xuất cậu diễn riêng với người khác thì không.

Lời từ chối đã lên đến miệng, Hạ Khâm nhìn vẻ mặt khó xử của Triệu Xảo: "…"

Thôi bỏ đi, năm sau chọn lớp chưa chắc sẽ học cùng đám người này nữa. Hạ Khâm quyết định giữ lại chút ít tình bạn, ghi tên mình vào danh sách tiết mục.

Cậu viết xong, Triệu Xảo cầm giấy rời đi, mà trước đó cô còn lưu luyến nhìn qua Tạ Tinh Lan, trông như thể cô vẫn chưa buông xuôi hoàn toàn.

"Thấy chưa?" Lâm Tư Tắc nhai miếng thịt bò khô, ngoảnh đầu: "Tình cũ khó quên!"

"Là con khỉ gì?" Hạ Khâm hỏi.

"Gieo vần đỉnh dữ!" Lâm Tư Tắc kinh hãi.

"…" Tôi có gieo vần đâu.

"Em đang nói chị Xảo." Lâm Tư Tắc nói: "Ánh mắt nhìn bố em trước khi đi ấy, chậc chậc chậc, rõ ràng là vẫn còn yêu."

"Ừ." Hạ Khâm không biết tại sao Lâm Tư Tắc thảo luận chuyện này với mình. Chẳng lẽ vẻ ngoài của cậu khiến người ta muốn dốc bầu tâm sự?

"Anh không còn gì muốn nói sao?" Lâm Tư Tắc hỏi.

"Ừm." Hạ Khâm gật đầu lấy lệ.

Lâm Tư Tắc nhịn không được bèn nói: "Anh không thấy nguy hiểm?"

"Sao tôi phải thấy nguy hiểm?" Hạ Khâm bình tĩnh mở miệng: "Sắp thi cuối kỳ rồi. Này hạng ba từ dưới đếm lên, cậu có thấy nguy hiểm không?"

Lâm Tư Tắc: "…"

Một câu nói rất đơn giản nhưng tính công kích cực kỳ mạnh.

Tạ Tinh Lan ở bên cạnh nghe, bật cười.

"Cậu cười gì?" Hạ Khâm nghiêng đầu, khó hiểu nhìn hắn: "Xem bài kiểm tra hàng tuần của cậu đi, có năm mươi lăm điểm. Điểm thi mà thấp hơn chút nữa là đủ đạt điểm tuyệt đối sau ba lần cộng gộp rồi."

Tạ Tinh Lan: "…"

Cười hết nổi.

Cảnh tượng này quá giống kiểu lúc đầu mẹ chỉ mắng con trai, kết quả là ông bố ngốc nghếch cho thấy sự hiện diện của mình. Khi đó thì hay rồi, hai bố con cùng quỳ ngoài ban công.

"Đâu thể so sánh cậu ta với tôi!" Tạ Tinh Lan không phục: "Tuy điểm tôi thấp nhưng thầy Hạ dạy giỏi. Tôi có tương lai đầy hứa hẹn, cậu hiểu không?"

Lời tâng bốc này khiến Hạ Khâm thoải mái hơn.

Cậu hừ một tiếng, rầm rì: "Miệng lưỡi trơn tru."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!