Trong mấy giây Tạ Tinh Lan im lặng, Hạ Khâm gần như cho là hắn mang ý đồ bất chính với mình. Có câu gì đó, yêu là kiếm chế? Hắn như thế kia chưa tính là kiềm chế sao? Đã kiềm chế đến mức phải ngậm miệng thôi lắm lời.
Nào ngờ Tạ Tinh Lan vừa lên tiếng là cợt nhả chấp nhận.
"Nào nào, nói chuyện với bố." Tạ Tinh Lan bá cổ Lâm Tư Tắc như hai anh em chí cốt: "Cái từ yêu xa quá là tinh tế! Được dùng để… nên nói thế nào nhỉ?"
Lâm Tư Tắc nảy ra ý kiến: "Thể hiện nỗi nhớ nhà của tác giả?"
Đứa con trai trẻ trâu này đã học kiến thức bị thất truyền một cách bừa bãi, thừa hưởng triệt để tinh hoa ngu si từ ông bố hoang dại của nó. Thầy Hạ xỉa xói trong lòng không hề thương tiếc.
"Nói hay lắm." Tạ Tinh Lan tiếp tục: "Nói thêm mấy lời nữa cho anh đây nghe xem?"
Lâm Tư Tắc: "?" Chưa bao giờ thấy kiểu yêu cầu kỳ lạ này.
"Bố à." Lâm Tư Tắc từ chối uyển chuyển: "Hay là vậy đi, lát nữa chị Hân về, bố đi hỏi chị Hân ấy."
"Đảm bảo lớp phó thích thảo luận vấn đề này với bố."
"Cô ấy không chỉ thích nói mà còn viết nữa." Lâm Tư Tắc ra ám hiệu càng thêm khéo léo hơn.
"Viết gì?"
"Tiểu thuyết tình yêu trong sáng của hai anh." Lâm Tư Tắc nói: "Anh biết đó."
"Gần đây nó rất phổ biến."
"Nó được đăng lên diễn đàn chung của trường trung học Tây Thành." Lâm Tư Tắc nói úp mở: "Trần Văn Hân có tài khoản Tấn Giang."
Đúng là chữ nào cũng biết rõ, nhưng khi ghép chúng lại, Hạ Khâm ngồi bên cạnh nghe không hiểu một cắc gì.
Tạ Tinh Lan: "…"
Tạ Tinh Lan: "Anh đây khá hứng thú."
Tạ Tinh Lan bày dáng vẻ đầy tò mò
Hạ Khâm thấy hắn không hề vướng bận mà không khỏi bật cười. Song song với đó là cậu nảy sinh ngượng ngùng vì lúc nãy đã có suy nghĩ "hình như cậu ấy thích mình".
Cười phát ngất vì ngượng!
Á á á á á á á á!!!
Cậu hét lên trong im lặng.
Sau khi Tạ Tinh Lan biết xu hướng tính dục của cậu, thái độ của hắn gần như không hề thay đổi. Điều này có nghĩa là gì? Có nghĩa là hắn chẳng mang chút tâm tư nào với cậu. Bị Lâm Tư Tắc trêu ghẹo, hắn vẫn đốp chát lại được.
Hạ Khâm thở phào nhẹ nhõm.
Trai thẳng người ta đã không để ý thì thôi, cậu mà so đo từng tí sẽ hẹp hòi lắm.
Hạ Khâm nhanh chóng sửa lại thái độ, trở về con đường bạn bè.
Tạ Tinh Lan nhận liên kết diễn đàn trường, hắn nhấn vào một bài đăng tiểu thuyết đang rất nổi gần đây. nam chính là hắn và bạn cùng bàn, hắn hưng phấn rủ: "Này bạn cùng bàn muốn xem cùng không?"
Hạ Khâm bình tĩnh bật ra ba chữ lạnh căm như thường: "Cậu cút đi."
Cậu dứt lời, vẻ mặt ghét bỏ rõ nét lạ thường. Có điều ngay cả cậu cũng không giải thích được vì sao quay về con đường bạn bè, trong lòng cậu lại thoáng qua cảm giác mất mát khó nhận ra.
———
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!