Chương 43: Chọn môn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hạ Khâm mua vé bay vào lúc một giờ. Hạ Nghiên đang chờ cậu ở phòng khách lúc cậu xuống lầu, bà bảo là muốn đi tiễn cậu.

Thật ra chỉ cần có tài xế là đủ rồi, Hạ Nghiên vừa mới kết hôn ngày hôm qua còn mệt mỏi, Hạ Khâm muốn bà được nghỉ ngơi thoải mái thêm vài ngày. Không biết có phải vì có được hôn nhân hạnh phúc hay không, mà gần đây Hạ Nghiên bắt đầu cố gắng hàn gắn mối quan hệ giữa hai mẹ con.

Dù vô tình hay cố ý, kéo gần khoảng cách với Hạ Khâm.

Nhiều lần Hạ Khâm muốn nói rằng bà không cần làm vậy, bất kể bà đối xử tốt hay xấu với cậu, hay thỉnh thoảng lạnh nhạt và không quan tâm cậu, bà vẫn luôn là người thân duy nhất của cậu.

Dạo này Hạ Nghiên đang tận hưởng niềm vui làm mẹ, Hạ Khâm không thể từ chối bà.

Tài xế là chú Trần đã đợi rất lâu để đưa bà chủ và nhị thiếu gia đến sân bay quốc tế Bắc Kinh. Ban đầu cậu định cùng Tạ Tinh Lan đến sân bay, bây giờ đành phải từ bỏ. Hạ Khâm lên xe, cúi đầu gửi tin nhắn WeChat cho Tạ Tinh Lan: [Mẹ tôi đưa tôi đến sân bay, lát nữa gặp cậu ở sân bay sau.]

Sau khi gửi đi, cậu đọc lại tin nhắn. Tối qua đã bảo hẹn mai gặp, Hạ Khâm cứ nghĩ sẽ gặp vào sáng nay, lúc đó cậu mở APP Du lịch hàng không tổng hợp, kiểm tra các chuyến bay rồi mua chuyến bay vào một giờ chiều.

Cậu chợt hối hận, biết vậy cậu nên mua chuyến bay sớm hơn.

Hiếm khi Tạ Tinh Lan không trả lời cậu ngay, khiến Hạ Khâm nhìn màn hình điện thoại nhiều thêm hai giây. Hạ Nghiên thấy là lạ, bèn quay đầu nhẹ giọng hỏi: "Khâm Khâm nhắn tin với ai đó? Mẹ đang nói chuyện với con này."

"A." Hạ Khâm ngẩng đầu: "Bạn con. Mẹ mới nói gì? Con không nghe thấy."

"Không phải chuyện gì quan trọng." Hạ Nghiên cười, lơ đễnh hỏi: "Bạn nào vậy, mẹ đã gặp chưa?"

"Trường Trung học số 2." Hạ Khâm ngập ngừng.

Hạ Nghiên khá kinh ngạc: "Không phải Man Man sao, con có bạn mới à?"

"Dạ." Hạ Khâm suy nghĩ một hồi rồi nhấn mạnh: "Là bạn thân."

Hạ Khâm nói xong ba chữ này rồi cong môi.

Hạ Nghiên: "…" Mặt trời mọc đằng tây hả.

Hạ Khâm là con bà, bà biết rõ tính cách của cậu. Hạ Nghiên cảm thấy mình đã tiểu thư và khó chiều lắm rồi, nhưng con trai bà "hậu sinh khả úy" hơn hẳn bà một bậc. Có thể nhận được danh "bạn thân" từ miệng cậu, chứng tỏ quan hệ rất tốt.

Chẳng qua…

Hạ Nghiên lại nhìn Hạ Khâm. Cậu thiếu niên cúi đầu xem điện thoại, hàng lông mi cụp xuống, ánh mắt tập trung. Thậm chí trên môi còn nở nụ cười nhẹ. Thân là một người từng trải, bà nhìn cảnh này là biết không giống đang nhắn tin với bạn bè.

Còn hơn cả bạn bè, càng giống nhắn tin với… người yêu?

Trái tim Hạ Nghiên thắt lại khi nghĩ đến xu hướng tính dục đáng ưu sầu của con mình.

———

Khoảng mười phút sau Tạ Tinh Lan mới trả lời, chỉ duy nhất một chữ.

[Ừ.]

Tự dưng chơi phong cách lạnh lùng xa cách?

Hạ Khâm hoàn toàn không chiều theo hắn, cậu ném một dấu hỏi qua: [?]

Dấu chấm hỏi của người khác chỉ đơn giản là nghi vấn, còn dấu chấm hỏi mà ông trời con gửi nhất định là – "Cậu khùng hả?"

[Không có gì, cậu ra sân bay trước đi. Tôi có chút việc ở nhà.] Tạ Tinh Lan hồi âm.

Vừa học được bài học, hắn gửi kèm một meme để giọng điệu không quá khô khan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!