Tạ Tinh Lan luôn cho cảm giác hiện diện mạnh trong đám đông vì gương mặt được trời ưu ái của hắn. Thật ra Du Tỉnh đã để ý tới hắn ngay từ đầu, nhưng vì Diêm Mạn cũng ở đây nên anh ta không để ý nhiều.
Anh ta khá hiểu biết Diêm Mạn, biết cô là "hải vương" thay bạn trai nhanh như thay áo, mỗi ngày một người không hề trùng lặp. Lúc nhìn lướt qua Tạ Tinh Lan, anh ta chỉ thầm nghĩ hắn là một người rất đẹp trai, kể cả khi nhìn từ thẩm mỹ thuần túy của con trai cũng không chê được gì về nhan sắc ấy.
Du Tỉnh coi hắn là người yêu mới của Diêm Mạn.
Mãi đến khi hắn lên tiếng thì Du Tỉnh mới phát hiện người này mang địch ý khó hiểu với mình. Họ đều là con trai, biết cái nhìn nào có nghĩa là thờ ơ và cái nhìn nào có nghĩa là dò xét.
Khi Tạ Tinh Lan liếc sang, bản năng Du Tỉnh thấy được sự khó chịu, tràn ngập tính công kích từ ánh mắt hắn. Đó là một kiểu chiếm hữu mà mọi nam sinh đều biết rõ, ý bảo rằng đây là của tôi, không được tiến đến gần địa bàn của tôi. Đôi khi là chỉ sự vật, cũng có khi là chỉ một người.
Du Tỉnh mất vài giây để bừng tỉnh, anh ta nhìn bàn tay đang đặt trên lưng ghế Hạ Khâm. Rõ ràng hắn không trực tiếp khoác lên vai Hạ Khâm, nhưng Du Tinh biết hắn đang cảnh cáo mình.
…
Trong thoáng chốc, đầu óc Du Tỉnh như bị điện giật, một mối nghi ngờ khiến anh ta sợ hãi hiện lên trong đầu. Anh ta có mưu đồ bất chính với Hạ Khâm nên suy bụng ta ra bụng người, phỏng đoán như thật.
Lẽ nào người này là… bạn trai mới của Hạ Khâm?!
Suy nghĩ này khiến cả khuôn mặt Du Tỉnh tái nhợt, đặc biệt là sau khi anh ta vô thức quan sát Tạ Tinh Lan, anh ta nhận ra đối thủ quá mạnh. Bất kể là xét về ngoại hình hay chiều cao, hắn đều nhỉnh hơn anh ta một chút.
Khuôn mặt đẹp trai mà anh ta từng rất tự hào giờ đây đã bị lu mờ.
Cạnh tranh khốc liệt một phen, anh ta đã bị đánh gục hoàn toàn.
Sắc mặt càng thêm trắng!
Tạ Tinh Lan cứ thế ngồi nhìn sắc mặt của tên này càng ngày càng bợt bạt, hắn không khỏi nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ trông hắn đáng sợ lắm sao? Thỉnh thoảng có bạn bè trong trường Trung học số 2 sợ hắn vì danh trùm trường của hắn. Mà ở đây là Bắc Kinh, danh tiếng của hắn không lan xa thế chứ?
Nói thật thì lâu lâu hắn cũng thấy cái danh "trùm trường" quá trẻ trâu, chẳng qua có tên nào không "trẻ trâu" khi còn trẻ đâu đâu? Thế là Tạ Tinh Lan lại thay đổi suy nghĩ, hắn tự nhủ chắc là vì khí chất của hắn đây quá lợi hại, mới nói hai ba câu đã khiến người ta tái mặt sợ sệt.
Giỏi quá bro, tôi yêu thiết lập mới này của mình đó nha.
Tạ Tinh Lan nhướng mày nghiêng đầu nhìn Hạ Khâm: "Đây cũng là bạn… là con trai của cậu?"
"Không phải." Hạ Khâm không có biểu cảm gì.
Du Tỉnh lấy lại tinh thần, anh ta nhìn Tạ Tinh Lan rồi lại nhìn Hạ Khâm: "Chúng ta có thể nói chuyện riêng không?"
"Đừng vậy chứ." Điệu bộ Tạ Tinh Lan thong dong nhưng lại khiến người ta có cảm giác nguy hiểm: "Định nói chuyện gì? Để tôi nghe nữa."
Du Tỉnh hạ khóe môi xuống.
"Khâm Khâm…" Du Tỉnh nhìn cậu.
Lần này đến lượt Tạ Tinh Lan xụ miệng.
Thật ra Hạ Khâm không muốn Tạ Tinh Lan dính dáng đến chuyện lộn xộn trong quá khứ, nhất là chuyện lộn xộn liên quan tới Du Tỉnh, chủ yếu là vì cậu mất mặt. Ý nghĩ này bất chợt xuất hiện trong đầu, tựa như cậu không muốn để người mình quan tâm biết lịch sử đen tối của mình.
"Người mình quan tâm" sao? Hạ Khâm âm thầm gạch bỏ, thay bằng "người bạn mình quan tâm"! Bộ cậu không để ý mặt mũi trước mặt anh em bạn bè hả?
Khi Du Tỉnh lại mở miệng gọi cậu, cậu đứng dậy tuyên bố: "Không ăn nữa."
Cậu quay người bỏ đi, nào biết hành động này chạm đến dây thần kinh nào đó trong đầu Du Tỉnh. Phải tốn rất nhiều công sức anh ta mới gặp được Hạ Khâm một lần, gọi điện cậu không nhận, WeChat bị chặn, không biết bao giờ cậu mới về Bắc Kinh lần nữa.
Du Tỉnh có trực giác nếu bây giờ anh ta không giữ được Hạ Khâm, có thể anh ta sẽ mất cậu mãi mãi. Nghĩ đến dây, Du Tỉnh bắt đầu chuyển mình, vô thức kéo tay Hạ Khâm, hy vọng cậu sẽ quay lại nhìn mình như vô số lần trước đây, dù rằng vẻ mặt cậu vẫn luôn lạnh nhạt.
Lần này Hạ Khâm vùng mạnh khỏi anh ta như bị xúc phạm.
Ông trời con là người giỏi đánh nhau, cái vùng này dùng lực rất mạnh. Du Tỉnh không kịp phòng bị nên lùi lại hai bước, vô tình vấp phải chiếc ghế bị Tạ Tinh Lan đá qua làm anh ta ngã nhào ra sau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!