Hạ Khâm thường không thích cười nhưng thật ra cậu là kiểu người có nụ cười dễ lây lan. Trong sáng, trẻ trung, dáng môi đẹp với màu hồng đào đầy gợi cảm, khi cười để lộ tám chiếc răng trắng đều.
Cậu cười lên sẽ làm những người xung quanh bất giác cười theo.
Nhưng kiểu cười nhe răng này tương đối hiếm xảy ra với cậu thiếu gia.
Tạ Tinh Lan ngẩn người trong thoáng chốc.
Hạ Khâm trở lại bình thường, cậu hỏi: "Sao vậy?"
"Bạn cùng bàn à." Tạ Tinh Lan như phát hiện một thế giới mới: "Tôi mới nhận ra cậu cười lên rất đẹp trai."
"Nói nhảm." Hạ Khâm thản nhiên: "Có bao giờ tôi xấu đâu?"
Hạ Khâm ít khi tự luyến trước mặt người ngoài, không có nghĩa là cậu không nhận thức được ngoại hình nổi bật của mình.
"Không phải." Tạ Tinh Lan nói: "Lúc nãy cậu đẹp trai lạ thường."
Hạ Khâm: "?" Có chuyện gì thế? Đang yên đang lành sao bỗng nhiên tâng bốc mình?
"Cậu cười đẹp đến mức làm tôi… căng thẳng, thật sự đó." Tạ Tinh Lan cân nhắc rồi sử dụng một từ rất kỳ cục.
Hạ Khâm không hiểu hắn đang nói mô tê gì.
Cậu cảm thấy để giao tiếp bình thường với tên ngốc này, cậu cần phải cải thiện môn Ngữ văn của hắn thêm hai mươi điểm nữa. Thầy Hạ âm thầm sắp xếp kế hoạch giảng dạy cho học kỳ tiếp theo trong lòng.
Cười đẹp đến mức làm hắn "căng thẳng" là cái khỉ khô gì?
Nói thật, Tạ Tinh Lan không nghĩ ra từ ngữ nào có thể diễn tả cảm giác vừa rồi của mình.
Nhịp tim đập loạn?
Thật ra đây là từ thích hợp nhất, nhưng dùng cho người cùng giới lại không phù hợp lắm.
Mẹ nó ai lại "nhịp tim đập loạn" với một người con trai? Dù bạn cùng bàn của hắn đúng là đẹp thật đó, nhưng cậu ấy là con trai!
Suy nghĩ này như phao cứu sinh khiến Tạ Tinh Lan phải ngẫm lại mấy lần.
Tuy hắn đã nghĩ kĩ nhưng có điều bản thân hắn chưa từng yêu ai cả chục năm qua, cũng chưa từng xem xét xu hướng tính dục của mình.
Nhịp tim đập loạn bị Tạ Tinh Lan coi thành căng thẳng, hắn cứ thế gạt việc này qua vì không muốn tìm hiểu sâu. Trực giác mách bảo hắn rằng nếu tìm hiểu sâu hơn, có thể sẽ làm đảo lộn sự cân bằng nào đó.
Tạ Tinh Lan nghĩ cứ như hiện tại là tốt rồi.
Buổi tối, hôn lễ kết thúc.
After party bắt đầu.
Đám cưới của Hạ Nghiên và Tưởng Quyền ngoài là đám cưới đơn thuần, còn mang tính chất thương mại nhất định. Kiểu tiệc tối này về cơ bản là để mọi người có mặt kết nối với nhau, thiết lập quan hệ hợp tác, không liên quan gì đến học sinh cấp ba. Tất nhiên chưa bao gồm tên ngốc sau khi nghe bản chất của bữa tiệc bèn sờ cằm, nảy sinh hứng thú.
"Bạn cùng bàn nghĩ tôi có nên xây dựng mối quan hệ ở Bắc Kinh ngay bây giờ, để có thể thăng tiến nhanh hơn khi chuyển đến Bắc Kinh trong tương lai không?"
"Trước tiên cậu thi đậu vào trường đại học ở Bắc Kinh đi rồi nói tiếp." Hạ Khâm tỏ vẻ câm nín, cậu suy nghĩ một lúc rồi nói thêm: "…Cao đẳng cũng được."
Vẫn tiếp tục học là quan trọng nhất.
"Thầy Hạ sai rồi, thầy còn không ủng hộ giấc mộng khởi nghiệp của em."
"Cậu muốn khởi nghiệp kiểu gì?" Hạ Khâm đã bắt đầu thu dọn đồ đạc: "Đi qua nói chuyện với mọi người? Xin chào chú, cháu có một ý tưởng kinh doanh muốn nói với chú."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!