Chương 37: Khoe tình yêu

Hạ Khâm luôn hạn chế việc thể hiện cảm xúc bất kể là trong tình bạn hay tình yêu. Cậu nói ra lời đó đã bỏ hết mặt mũi, liều nửa cái mạng.

Không đợi Tạ Tinh Lan trả lời, Hạ Khâm đã vội vàng đeo balo, xoay người đi kiểm tra an ninh. Cậu bước qua hành lang máy bay, ngồi vào chỗ khoang hạng nhất, nhiệt độ trên mặt cậu vẫn chưa giảm bớt.

Tiếp viên hàng không nhìn cậu, nhẹ nhàng chu đáo hỏi: "Anh có muốn tôi chỉnh điều hòa xuống thấp không?"

Sao mặt anh chàng đẹp trai này đỏ bừng thế? Chẳng lẽ nhiệt độ trên máy bay cao quá?

"…Không cần." Hạ Khâm choàng tỉnh, từ tốn đáp.

Chết tiệt, chắc chắn ban nãy cậu bị ma ám.

Hạ Khâm xem xét lại trong đầu.

Cậu thiếu gia chưa bao giờ phủ nhận sự thật rằng cậu thích chơi đùa cùng bạn bè. Cậu không sinh ra để sống cô độc, chỉ vì tính cách nội tâm nên cậu ít bạn thôi. Cậu có ít ỏi một vài người bạn, chẳng hạn là Diêm Mạn. Cậu thật lòng quý trọng cô, chẳng qua là không nói ra miệng.

Một người mới mười mấy tuổi, không có hận thù cay đắng gì thì ai lại muốn lẻ loi đâu?

Nhưng Hạ Khâm bất ngờ phát hiện một điều, nhu cầu tình bạn cậu dành cho Tạ Tinh Lan có phải hơi cao quá không? Xa nhau có vài ngày thôi mà cậu thấy không nỡ.

Kể cả với người bạn nối khố hàng thật giá thật là Diêm Mạn, nói thật là ông trời con đã học cả một học kỳ ở Tây Thành rồi mà chưa từng nhớ cô lấy một lần.

Nghĩ đến đây cậu thấy bản thân khá vô tâm…

Hạ Khâm ngồi trên ghế nghĩ ngợi lung tung, điện thoại cậu rung lên, nhận được tin nhắn WeChat từ Tạ Tinh Lan.

"Cậu lên máy bay chưa?" Hắn gửi voice chat, chất giọng thêm phần dịu dàng thông qua dòng điện.

Hạ Khâm định giả vờ máy bay đã cất cánh, dùng tuyệt chiêu tắt máy.

Tạ Tinh Lan lại nhắn tới: "Em thấy máy bay của thầy Hạ vẫn chưa bay, trò giả chết vô dụng."

Hạ Khâm: "…"

[Tôi vừa ngồi xuống, mới thấy tin nhắn.]

[Chuẩn bị phải tắt máy rồi, có chuyện gì?]

"Cũng không có gì, người anh em đây hỏi mấy câu lặt vặt."

"Hầy, cậu nghĩ xem mẹ chúng ta không thể gả đến Tây Thành sao? Để mà nói thì bây giờ tôi có hơi nhớ cậu."

Hạ Khâm: "…" Mẹ nó chứ "mẹ chúng ta", cậu đừng có mà bắt bắt quàng làm họ.

Tạ Tinh Lan còn gửi meme đậu nành đeo kính. Bề ngoài là đeo kính bình thường nhưng tháo ra lại lộ khuôn mặt đẫm nước mắt làm Hạ Khâm phải bật cười.

"Sực nhận ra hôm nay mình chưa làm bài Vật lý càng thêm nhớ thầy Hạ."

Lời này chân thành tha thiết đến mức nỗi nhớ gần như hóa thành thực thể nhảy ra khỏi màn hình.

Hạ Khâm: "…Cậu cút đi."

Cậu thẳng thắn đáp lời không hề khách khí.

———

Ngay khi Hạ Khâm vừa đặt chân đến Bắc Kinh, Diêm Mạn đã gọi điện đến với tốc độ ánh sáng, cô hẹn cậu cùng đi ăn tối. Hạ Khâm biết cô nương có rất nhiều chuyện nói không hết, mà cậu còn mang hổ thẹn với cô nên dứt khoát đồng ý.

Hạ Khâm đến biệt thự ở trung tâm thành phố, trong nhà không có ai ngoài bảo mẫu Vương, bà báo cho Hạ Khâm biết hôm nay bà chủ đi thử váy cưới với ngài ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!