Khúc nhạc đệm chơi thu trôi qua nhanh chóng.
Sau đó Lâm Tư Tắc vẫn chia sẻ bài gặm CP trên diễn đàn trường với Tạ Tinh Lan, hắn còn hứng thú để lại vài lời bình khi xem hết.
Tiết tự học buổi sáng chưa bắt đầu mà Tạ Tinh Lan đã mua xong bữa sáng để lát nữa Hạ Khâm đến là có thể ăn ngay. Không có giáo viên tuần tra nên hắn và Lâm Tư Tắc công khai dùng điện thoại.
Tạ Tinh Lan vừa lướt vừa nói.
"Ầy phục thật. Bức chụp lén này quá bất ổn, chẳng chụp được góc nghiêng đẹp trai của anh đây tẹo nào."
"Cái này là sao? Ánh mắt ám muội? Lãng mạn? Nói thật thì tao cũng biết hai người bọn tao hơi ám muội."
"Ô tình yêu kiều diễm? Đừng nói lung tung chứ, bọn tao là bạn thân, là người anh em của nhau."
Tạ Tinh Lan vừa nói vừa phấn khởi trả lời bình luận chúc hai người sớm kết hôn. Chỉ cần nhìn chữ cũng nghe ra được giọng điệu cợt nhả của hắn.
[(Kính râm) không phải chứ cậu bạn, người anh em là người anh em, người anh em không thể biến thành vợ được…]
"Người anh em" bước vào lớp với vẻ mặt mệt mỏi như tối qua không ngủ ngon giấc. Hạ Khâm vừa treo cặp lên ghế là nằm gục xuống ngủ.
"Ăn sáng trước." Tạ Tinh Lan đặt điện thoại xuống nhắc nhở.
"Không muốn ăn, buồn ngủ." Hạ Khâm vẫn nằm.
Tạ Tinh Lan nhéo cổ cậu.
"Còn nhéo nữa là tôi chặt tay cậu ném cho chó ăn."
Giọng Hạ Khâm đầy khó chịu và lạnh lùng, lời nói cũng tàn nhẫn.
"Ăn đi đã rồi ngủ." Tạ Tinh Lan không từ bỏ: "Sáng nay có món bánh sữa trứng cậu thích nhất."
"Không ăn."
"Ăn một chút thôi."
"Không."
"Tôi đút cậu ăn?"
Mẹ nó sao cậu lại đi đến kết luận này, cậu đút là tôi ăn hả? Đương nhiên là tôi càng không ăn, phụt phì phì phì.
"Cậu đừng có phiền nữa, mau cút cho tôi."
Hạ Khâm bị hắn quấy rầy đến mức phải ngẩng đầu dậy, toàn tâm chống cự bữa sáng hắn mang tới, cậu giơ tay lên ngăn hắn đút bánh sữa trứng vào miệng mình.
"Cắn một miếng, một miếng thôi. Há miệng ra, anh trai đút em ăn."
Tạ Tinh Lan nhướng mày, điệu bộ có dỗ dành cũng có cứng rắn. Cộng thêm giọng trầm trầm của hắn, cuộc đối thoại khá bình thường chợt toát ra cảm giác khác lạ.
Mọi người lần lượt bước vào lớp.
Khi Trần Văn Hân đi ngang qua cửa sau, cô khựng bước khẽ cảm thán: "Thật tốt quá."
Cô nhìn Lâm Tư Tắc với nét mặt đầy ẩn ý: "Mới sáng sớm cậu đã được ăn ngon rồi sao?"
Lâm Tư Tắc: "…?" Không phải chứ lớp phó, sáng sớm nay tôi chưa ăn gì hết đó?
"Há miệng ra, a –" Tạ Tinh Lan vẫn đang tiếp tục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!