Vừa khi Hạ Khâm cảm thấy tai mình sắp điếc vì Lâm Tư Tắc cứ mãi ầm ĩ, cộng thêm lòng quý mến nho nhỏ cậu dành cho các bạn cùng lớp dần cạn kiệt, cậu định tóm lấy Lâm Tư Tắc rồi đá cậu ta dẹp sang một bên.
Một NPC trong nhà ma thình lình xuất hiện, lớp trang điểm hệt như cương thi thời nhà Thanh, người đó lao tới kề sát mặt Lâm Tư Tắc. Góc độ quá xảo quyệt làm Lâm Tư Tắc không tài nào tránh được, cậu ta la hét bỏ chạy tránh xa cương thi.
"Á á á á á á." Tiếng la ngày càng nhỏ.
Hạ Khâm nhìn cậu ta bỏ chạy mà không hề đồng cảm chút nào. Tốt lắm, hồi nào chơi xong cậu sẽ hỏi xem NPC đó là ai rồi đánh giá người đó năm sao.
Lâm Tư Tắc đã rời đi, trong nhà ma to lớn chỉ còn lại một mình cậu.
Khu vui chơi Tây Thành nổi tiếng với căn nhà ma mới được tu sửa hai năm qua. Họ chọn chơi chủ đề bệnh viện, để đạt được hiệu quả thực tế mà khu này đã xây một bệnh viện mô phỏng hai tầng ngay trong công viên, diện tích hơn một nghìn mét vuông, tổng cộng hơn bốn mươi phòng.
Khi có nhóm người vào chơi, mỗi người có thể chọn một con đường khác nhau để khám phá nên mức độ tự do rất cao. Điều này dẫn đến việc không biết từ khi nào mà Hạ Khâm và Lâm Tư Tắc đã tách khỏi nhóm, biến thành chuyến khám phá hai người.
Ban đầu nghe tiếng Lâm Tư Tắc gào thét bên tai, cậu không thấy ngôi nhà ma này có gì đáng sợ. Cũng có thể vừa rồi trong lòng cậu bận tâm chuyện Tạ Tinh Lan nên không cảm nhận được sự kinh khủng của nhà ma.
Bây giờ Lâm Tư Tắc biến mất rồi, nhà ma bật máy lạnh, tiếng nhạc và tiếng la hét vang lên cách đó không xa, thêm cả tiếng gió thổi, quả thật cậu thấy hơi sợ.
Hạ Khâm định xem bản đồ bệnh viện để nghiên cứu đường ra ngoài nhanh nhất, cậu nhìn xuống thấy tay trống không mới nhớ tấm bản đồ đã bị Lâm Tư Tắc cầm đi.
Thôi kệ, đi loanh quanh cũng được, biết đâu vào phòng nào đó cậu sẽ chạm mặt người nào đó, khi ấy cậu sẽ giả làm người qua đường, đi theo nhóm đó ra ngoài là được.
Hạ Khâm từng tham gia chuyến đi chơi thu trường tổ chức khi cậu ở thủ đô. Lúc đó cậu không hòa hợp với lớp, cũng không muốn hòa hợp với họ. Trong các hoạt động tập thể, sự hiện diện của cậu khá xấu hổ.
Nhưng bản thiếu gia không quan tâm.
Cậu lang thang trong dòng người đông đúc, khi gặp điều gì thú vị cậu sẽ cùng bước tới xem nhưng không kết bạn với ai, không chia sẻ tâm trạng của mình. Vậy nên cậu quá quen với tình huống lạc đàn như thế này, hẳn là đã thành thói.
Hạ Khâm đứng im vài giây không bước một bước nào.
Mình trở nên yếu đuối rồi.
Nghĩ đến đây làm cậu bất chợt tức giận, tất cả đều là do Tạ Tinh Lan.
Ông trời con nổi giận bèn bắt đầu xem xét lại, cậu cảm thấy nguồn gốc vấn đề xuất phát từ việc cậu từ bỏ lớp thực nghiệm để làm bạn cùng bàn với Tạ Tinh Lan. Chuyện này quá đỗi khác thường, một khi ngẫm lại, đương nhiên Hạ Khâm sẽ rút ra kinh nghiệm xương máu, cậu hối hận vì mình đã đưa ra quyết định sai trái này.
"Ngu xuẩn!" Hạ Khâm tức giận nhỏ giọng mắng.
"Thầy Hạ bỗng dưng chửi ai thế?"
Trong không gian đầy tiếng gió, có người trả lời cậu.
Hạ Khâm giật mình rụt con ngươi lại như mèo, sau đó cậu nhận ra giọng nói này quá quen. Cậu ngước mắt lên quả nhiên nhìn thấy Tạ Tinh Lan.
Hắn làm như không có chuyện gì, chợt xuất hiện bên cạnh cậu từ bao giờ không hay. Khi Hạ Khâm nhìn sang, ánh mắt hai người chạm nhau. Hắn vẫn giữ cái vẻ lười biếng đút một tay vào túi, chẳng biết làm dáng cho ai xem giữa khung cảnh tối mù này.
Hạ Khâm chớp mắt choàng tỉnh, cậu sực cảm nhận nỗi chua xót mà trước nay chưa từng có, đôi mắt cũng ánh hơi nước.
"Ấy." Tên đẹp trai nhìn cậu, giọng điệu thản nhiên trong bóng tối có vẻ trầm thấp dịu dàng, xua tan sự đáng sợ xung quanh: "Cậu chửi tôi kia mà, sao cậu lại khóc trước?"
"Ai khóc?" Hạ Khâm đáp, thầm nghĩ hắn làm quá chuyện lên.
"Không phủ nhận là cậu chửi tôi à?"
"…"
"…Sao cậu lại ở đây?" Hạ Khâm lúng túng mở miệng, bật ra câu phàn nàn trong lòng.
Chẳng phải vừa vào nhà ma là cậu mất dạng như bị chó dí à? Cậu ước sao cách xa tôi tám trăm mét còn gì. Tôi còn tưởng cậu đã chơi xong đi ra ngoài rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!