Chương 33: Nhảy

Tạ Tinh Lan chỉ khựng lại một giây, nhân viên chưa nói hết câu nên không ai nhận ra sự biến đổi bé nhỏ của hắn, mãi đến khi một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng quen thuộc lọt vào tai hắn.

"Phải, chúng tôi là vậy đó."

Tạ Tinh Lan suýt trượt chân rơi xuống tháp nhảy bungee cao cả chục mét, nhân viên cũng ngạc nhiên.

Hạ Khâm nói tiếp: "Thật ra chúng tôi là hai bố con."

Trái tim đang đập nhanh của Tạ Tinh Lan tạm ngưng, sau đó dấu hỏi chấm xuất hiện trên đầu hắn và nhân viên.

"Hả?" Nhân viên bất ngờ.

Đôi khi Tạ Tinh Lan rất thích một lời của người khác. Đúng rồi đấy, chính là "hả?".

"Nhìn không ra à?" Hạ Khâm bình tĩnh: "Tôi là bố cậu ấy."

Tạ Tinh Lan: "…"

Có vẻ giọng điệu của ông trời con nghiêm túc quá nên nhân viên bị cậu dọa sợ: "… Anh, anh, anh còn trẻ."

"Bề ngoài thôi." Hạ Khâm mở miệng: "Tôi không còn trẻ nữa, qua năm nay là bốn mươi tuổi rồi."

Nhân viên tiếp tục sốc.

Còn Tạ Tinh Lan đã kịp nhận ra Hạ Khâm cố ý, không rõ tại sao hắn lại thở phào nhẹ nhõm, chỉ có một chút tiếc nuối khó giải thích trốn qua kẽ tay lướt đi như gió.

Hắn nhanh chóng hợp tác diễn với Hạ Khâm.

"Nhìn không ra chứ gì." Tạ Tinh Lan chậm rãi nói: "Thật ra tôi cũng đã ba mươi."

Hạ Khâm: "…" Giao cho người này một vai, người này nhập vai liền.

Hai người nhìn nhau, không biết ai cười trước.

Với nụ cười đó, suy nghĩ rền sấm trong đầu Tạ Tinh Lan đã bị đè xuống, chắc là ảo ảnh nhất thời thôi.

Nụ cười của thiếu niên tràn đầy năng lượng, dù họ cười đến mức kỳ quặc nhưng nhân viên trông thấy vẫn biết họ chỉ đang đùa, không khỏi bật cười theo.

"Cậu điên chắc rồi." Hạ Khâm nói.

"Là ai bắt đầu trước?" Tạ Tinh Lan không nhận.

"Vốn dĩ tôi chính là bố cậu."

"Được, nếu bây giờ cậu nhảy xuống thì cậu chính là bố tôi."

"Sao hả? Bộ bố cậu chết rồi à?"

Hạ Khâm bật ra câu đùa lạnh tanh, Tạ Tinh Lan sửng sốt trong chốc lát rồi như bị chọt trúng điểm cười, hắn cười gập cả người.

Vừa dứt lời Hạ Khâm đã nhận ra mình nói sai, thế mà trông Tạ Tinh Lan không có vẻ chê ghét. Cậu áy náy vài giây, thấy hắn không giận, tính tình buông thả ngông cuồng lại chiếm lĩnh.

Bản thân cậu thiếu gia không có tình cảm gì với ba ruột nên suy bụng ta ra bụng người, càng thêm lạnh lùng vô tình với ba của người khác.

Cậu đã vất vả chạy lên nơi cao thế này để nhảy bungee, không những không ghi lại được lịch sử đen tối Tạ Tinh Lan khóc trên bục nhảy, mà lúc này hắn còn đang cười như điên.

Đầu óc Hạ Khâm chợt co giật nảy ra một ý tưởng táo bạo. Mỗi người sẽ buộc một sợi dây an toàn khi nhảy bungee. Bây giờ Hạ Khâm và Tạ Tinh Lan đều đang buộc một sợi.

Cậu nhìn sợi dây lò xo của Tạ Tinh Lan đã được trang bị hết sức an toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!