Chuyến đi chơi thu Tây Thành rơi vào buổi thứ sáu mát mẻ.
Bầu không khí sáng sớm trong lớp vô cùng sôi nổi, thật ra chỉ đi chơi thôi không phải điều quá đáng mừng. Bởi khu vui chơi Tây Thành là một công viên giải trí cũ, cộng thêm hầu hết mọi người đều là người địa phương. Kiểu công viên này từ nhỏ đến chưa đi được một trăm lần cũng đã đi chín mươi chín lần.
Nhưng vì đi cùng các bạn trong lớp nên không ai kìm được lòng bồn chồn, nội tiết tố của thiếu niên ở tuổi mười bảy rất mạnh, huống gì nhà trường cho phép không cần mặc đồng phục để đi chơi thu. Lần này các học sinh càng thêm nỗ lực ăn mặc sặc sỡ, ai ai cũng giống hệt những chú công xòe đuôi.
Từ lúc bước vào cổng trường cho đến lúc tập trung ở bãi tập, liên tục có các bài đăng lên diễn đàn trường.
Có người tìm thông tin: A a a a a a bạn nam trên tầng hai tòa Minh Tư sáng nay là ai vậy, xin thông tin!! [Ảnh]
Còn có: Tui gặp được một bạn nữ xinh đẹp trong căn tin, cho hỏi lớp mấy thế? [Ảnh đính kèm]
Cũng có: Hôm nay có ai chụp ảnh XXL không, chụp lén một tấm đi, tui nghe chị em nói là XXL đẹp trai nhất… không hổ danh hot boy…
…
"Trời ơi, tao phục bố tao thật."
Lúc tập trung ở bãi tập, Lâm Tư Tắc thoải mái lấy điện thoại ra xem diễn đàn trường. Nhà trường không bận tâm chuyện sử dụng điện thoại trong chuyến chơi thu, hơn hết là điện thoại cũng giúp học sinh liên lạc với giáo viên chủ nhiệm dễ dàng hơn.
"Trong hai giờ mà anh Tạ đã chiếm tới mười hai bài đăng trong số hai mươi tám bài!"
Lâm Tư Tắc hết sức đắc ý: "Quả nhiên là bố tao."
"Còn mày thì sao?" Vương Đông tấn công cậu ta: "Sao bố mày chiếm mười hai bài mà mày thì trứng ngỗng. Gen của bố liên quan rất nhiều đến quá trình sinh ra của mày mà phải không?"
Lâm Tư Tắc vừa định nói bộ cậu ta không thừa hưởng gen mẹ được hả? Kết quả là cậu ta đưa mắt nhìn về phía trước, dừng trên mặt Hạ Khâm. Lời nói vô liêm sỉ này chợt không thể thốt ra khỏi miệng.
Hạ Khâm không mặc đồng phục, cậu mặc áo sơ mi ngắn tay màu trắng phối kèm áo len màu xám nhạt. Ở dưới là chiếc quần jean cùng với giày thể thao, gọn gàng tươm tất. Điều quan trọng nhất là cuối cùng cậu đã chịu từ bỏ "món đồ thời trang" – cặp kính gọng đen cồng kềnh.
Thật ra trong bữa tiệc sinh nhật lần trước Hạ Khâm cũng không đeo kính, nhưng đêm đó mọi người đều say quá nên không ai để ý. Hôm nay cậu đứng tại bãi tập dưới bầu trời trong xanh, ánh nắng chiếu xuống mặt cậu một vầng hào quang.
…Đẹp một cách vô thực.
Những ánh mắt ngắm nhìn đến từ mọi phía chứng minh những gì Lâm Tư Tắc nghĩ không phải cường điệu, cậu ta cảm thán: "Bữa nay sếp Khâm đẹp quá trời đẹp, đẹp quá đáng."
Lâm Tư Tắc nói xong còn tìm người đồng cảm: "Anh Tạ thấy sao?"
Đêm qua Tạ Tinh Lan lại đi ăn trộm, hiện tại hắn đang đứng ở hàng sau, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Lớp 11/7 xếp hàng theo chiều cao, Hạ Khâm cách hắn khoảng bốn người. Hắn nghiêng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy được sườn mặt của Hạ Khâm, hắn từ tốn trả lời: "Thấy đẹp?"
"Đẹp thế nào thì mày muốn nhìn gần hơn không?" Tạ Tinh Lan chợt hỏi.
Lâm Tư Tắc: "?" Em không muốn, không có muốn.
Tạ Tinh Lan vừa dứt lời liền đi thẳng về trước.
Thầy Tiêu trên đài vẫn đang nói về vấn đề an toàn cho chuyến đi chơi thu. Hạ Khâm nghe mà muốn ngủ gục, rồi đột nhiên cậu ngửi thấy mùi sung thoang thoảng. Không giống mùi nước hoa, đó là mùi thảo mộc rất nhẹ, giống mùi thơm đọng lại sau khi giặt quần áo hơn.
Cậu ngoảnh đầu, quả nhiên nhìn thấy Tạ Tinh Lan. Đã ngồi cùng bàn gần một học kỳ nên cậu vô cùng quen thuộc mùi hương này. Hạ Khâm từng hỏi hắn dùng loại nước hoa gì, nhận được đáp án là Tạ Tinh Lan không xức nước hoa.
Cậu thiếu gia không chịu bỏ cuộc mà hỏi quanh 365 độ, sau đó câu trả lời dần trở nên kỳ cục, bởi vì có vẻ ngoài cậu ra thì không ai ngửi thấy mùi hương từ người Tạ Tinh Lan. Cậu ngẫm nghĩ một hồi, đoán nguyên nhân là chưa ai ngồi gần Tạ Tinh Lan như vậy nên mới không ngửi thấy.
"Có chuyện gì à?" Hạ Khâm hỏi.
"Thằng Lâm nói cậu đẹp nên muốn tới gần nhìn." Tạ Tinh Lan mặt dày nói.
Hạ Khâm khó hiểu, cậu nhìn về phía sau: "Thì đáng lẽ phải là cậu ấy đi tới chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!