"Nắng vàng gọi mình và gọi bạn…"
"Ta cùng chạy đến bãi tập nhé, cùng rèn luyện cơ thể nào…"
"Niềm vui ở bên mình, niềm vui ở bên bạn, ánh nắng thể thao cho chúng ta hạnh phúc và vui tươi…"
Sáu giờ sáng thứ hai, tiếng còi ở ký túc xá nam vang lên đúng giờ. Song song với đó là chuông báo thức đặc trưng của trường Trung học số 2. Đầu học kỳ năm nay, không biết vì lý do gì mà thầy Hà cảm thấy tỷ lệ tham gia thể dục buổi sáng của học sinh trường quá thấp.
Để giám sát công tác sáng sớm của mọi người, nhà trường lập khu điểm danh ở bãi tập để học sinh phải đánh dấu tên mình trước bảy giờ, thiếu lần nào sẽ bị tính là đi trễ lần đó. Thậm chí nhà trường còn phát rồ lắp đặt loa ở mỗi ký túc xá.
Bài hát sẽ được phát vào đúng sáu giờ, quyết tâm đánh thức linh hồn của tất cả mọi người.
Lâm Tư Tắc nghe tiếng chuông quen thuộc, cậu ta không chỉ thức tỉnh linh hồn mà mẹ nó còn thức tỉnh cả ký ức kiếp trước.
Ký túc xá 1807 là ký túc xá bốn giường điển hình nhưng chỉ có ba người ở. Lâm Tư Tắc nằm ở giường trên, bên cạnh là Vương Đông, giường dưới là Tạ Tinh Lan.
Sau hơn mười giây cố chịu đựng tiếng ca đại bác để ngủ nướng, cuối cùng Lâm Tư Tắc nhịn hết nổi: "Mẹ kiếp, sớm muộn gì tao cũng sẽ đập nát cái loa!"
Tối qua cậu ta uống bia say khướt theo đúng nghĩa đen. Vương Đông ở giường bên cũng bị đánh thức, say hệt cậu ta. Hai người nhìn nhau như nhìn thấy quỷ, mùi rượu bia vẫn nồng nặc trong dạ dày.
Trong chốc lát cả hai đều cùng mang một suy nghĩ: Đời này sẽ không bao giờ uống rượu bia nữa.
Lâm Tư Tắc túm tóc rồi bắt đầu ca bài ca như thường lệ, chủ yếu là để khen ngợi bố mình:
"Đôi khi tao vô cùng bội phục anh Tạ, dù loa có ầm ĩ đến mấy thì bố tao vẫn ngủ say. Chất lượng giấc ngủ thật sự –"
Lâm Tư Tắc vừa nói vừa leo xuống giường.
Không ngoài dự đoán thì Tạ Tinh Lan còn đang ngủ, người này khi ngủ đúng là rất gì và này nọ, chẳng khác nào thần ngủ. Người ta cho rằng buổi sáng hắn ngủ gục trong lớp là vì buổi tối lẻn ra ngoài làm trộm, nhưng thực chất buổi tối hắn có ngủ, chỉ đơn giản là hắn thích ngủ thôi.
Kết quả Lâm Tư Tắc đi xuống thấy giường trống không.
"Con bà nó, bố tao đâu?"
"Cạch", cánh cửa được mở ra.
Tạ Tinh Lan mặc đồng phục chỉnh tề xuất hiện ở cửa: "Gọi hồn ai đó, ồn ào."
"Vãi." Lâm Tư Tắc sợ hết hồn: "Mặt trời mọc đằng tây hả, hôm nay sao anh Tạ dậy sớm thế?"
"Thì sao." Có vẻ Tạ Tinh Lan đã đi ra ngoài một chuyến.
Phải biết là bây giờ mới có sáu giờ năm phút, hắn dậy sớm để làm gì? Lâm Tư Tắc đầy thắc mắc, cầm chậu rửa mặt đi đánh răng. Cậu ta vô tình lướt mắt nhìn lên bàn Tạ Tinh Lan, trên đó có một chiếc túi nhựa màu trắng, nhìn kỹ hơn thì thấy bên trong có vài hộp thuốc giải rượu.
Lâm Tư Tắc sáng mắt: "Trời ơi, bố ơi bố thật tốt với con! Bố chu đáo quá, cảm ơn thuốc giải rượu của bố!"
Dạ dày cậu ta đang khó chịu, cậu ta nhào tới định lấy thuốc giải rượu cho mình. Tạ Tinh Lan nhanh hơn cậu ta một giây, hắn lạnh lùng giật lấy túi nhựa.
Lâm Tư Tắc vồ hụt: "?"
Tạ Tinh Lan lười biếng mở miệng: "Ai nói là mua cho mày?"
Lâm Tư Tắc thoáng chần chừ: "Em mạnh dạn suy đoán, dũng cảm muốn xác minh. Anh Tạ à, anh mua cho sếp Khâm hả?"
Tạ Tinh Lan nhướng mày.
"Được rồi anh Tạ, em biết rồi anh Tạ, em hiểu rồi anh Tạ." Lâm Tư Tắc thừa nhận với tốc độ ánh sáng: "Đây không phải chuyện em có thể nhúng tay vào."
Tạ Tinh Lan thấy cậu ta như thế cũng buồn cười, hắn ném cho cậu ta một hộp: "Thôi mày cút đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!