"Ai, ai thắng?"
Lâm Tư Tắc nghe thấy tiếng động bèn quay đầu.
Tạ Tinh Lan bừng tỉnh nhờ tiếng gào đó, hắn nói: "Quay qua chỗ khác, không cho nhìn."
Lâm Tư Tắc: "?" Sao bố mình bảo vậy.
Với tư cách là con trai cả của anh chủ Tạ, cậu ta vẫn tuân theo mệnh lệnh của anh bố ngang tàng vô điều kiện.
"Cậu nói cậu ấy quay qua chỗ khác làm gì?" Hạ Khâm hơi mất hứng.
Thật ra Tạ Tinh Lan cũng không biết lý do mình thốt ra câu đó. Bạn bè ôm nhau là chuyện bình thường, điều bất thường chính là cách hắn phản ứng và cảm giác chột dạ khó hiểu không muốn bị ai nhìn thấy.
"À, tôi biết rồi." Hạ Khâm phì cười, khác hẳn với nụ cười giễu cợt nham hiểm thường ngày, bởi vì cậu say nên trông cậu rất… đáng yêu?
Tạ Tinh Lan tạm thời không nghĩ ra từ nào khác để hình dung, hắn cảm thấy từ "đáng yêu" rất thích hợp. Mà có vẻ từ "làm điệu" cũng hợp nữa, hắn lướt gió tung mây trong đầu óc để lục tìm từ ngữ.
"Cậu đang xấu hổ." Hạ Khâm thình lình mở miệng.
"Hả?" Tạ Tinh Lan vẫn còn ngơ ngẩn.
"Cậu thua." Hạ Khâm vẫn cười: "Cậu sợ bị người khác phát hiện, cậu xấu hổ."
"Hầy… Cậu thật là." Tạ Tinh Lan thở ra một hơi, nhịp tim dần bình ổn, hắn cố gắng lấy lại trạng thái bình thường rồi khoa trương khen cậu: "Thầy Hạ thông minh quá đi, sao đầu thầy nghĩ ra được hay vậy."
"Hừ." Hạ Khâm ra lệnh: "Vỗ tay cho tôi."
"Tài giỏi, tài giỏi." Tạ Tinh Lan nghe lời vỗ tay.
Hạ Khâm không biết lại bị gì mà cúi đầu s. ờ so. ạng lung tung người hắn.
"Cậu tìm gì?" Tạ Tinh Lan khá sợ hãi, bạn Hạ Khâm uống say là một thảm họa khó lường.
"Tìm điện thoại." Hạ Khâm móc điện thoại từ trong túi áo khoác ra, cậu cố gắng xác định màn hình, ấn mấy lần mà không mở được màn hình khóa.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì thế hả." Tạ Tinh Lan bó tay.
"Chụp ảnh." Hạ Khâm nói: "Ghi lại khoảnh khắc tôi chiến thắng."
Tạ Tinh Lan chịu phục ha. m mu. ốn chiến thắng của cậu, lúc hắn nói vô thức dùng giọng dỗ dành: "Điểm trên lớp của thầy Hạ đã đủ treo đầu bé Tạ lên đánh dẹp lép, nghiền tới nghiền lui."
"Chụp ảnh, tôi muốn chụp ảnh. Nhanh lên."
Hạ Khâm cố chấp theo ý mình, sau khi uống say cậu càng bướng bỉnh hơn, cậu cầm điện thoại hồi lâu mà không mở khóa được nên vô cùng tức giận: "Tạ Tinh Lan, mật khẩu điện thoại tôi là số mấy?"
Tạ Tinh Lan: "…" Câu hỏi này thật mạo muội quá.
"Cậu nghĩ là số mấy?" Tạ Tinh Lan nhịn không được hỏi ngược lại.
Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn hắn, cẩn thận suy nghĩ mấy giây mới bối rối đáp: "Không lẽ là sinh nhật tôi?"
"Thầy Hạ giỏi quá, vậy là còn một câu hỏi nữa." Tạ Tinh Lan kiên nhẫn: "Sinh nhật thầy là ngày nào?"
"Ngày 21 tháng 6." Hạ Khâm hỏi gì đáp nấy.
"Năm mấy?"
"…05."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!