Trong phòng ồn ào, mọi người ai cũng uống bia nên phản xạ chậm hơn bình thường. Mùi bia và rượu trái cây bay lan tỏa trong không khí, Tạ Tinh Lan mới ngửi đã thấy chếnh choáng. Trong giây phút sơ hở đó, Lâm Tư Tắc mạnh dạn giật lấy máy đo nhịp tim.
"Ha ha ha ha ha ha ha!!! Anh chủ Tạ rung rinh!!!"
Lâm Tư Tắc hưng phấn như trúng tờ vé số năm triệu tệ, cậu ta đứng dậy khoe máy: "Em nói rồi mà! Lúc nãy em chơi ngoạn mục tuyệt vời như thế, làm gì có chuyện anh Tạ không có phản ứng?!"
Cậu ta vừa nói vừa hôn gió vặn eo, giơ tay vuốt tóc tạo dáng uốn lượn lại còn đẩy hông. Toàn là những động tác kinh dị như thể mới tiến hóa tứ chi, hết sức ngoạn mục tuyệt vời.
Vừa rồi Lâm Tư Tắc đã dùng tuyệt chiêu đặc biệt để khiến nhịp tim của Tạ Tinh Lan đập nhanh hơn. Lâm Tư Tắc say tí bỉ, cậu ta vui vẻ cầm máy đo nhịp tim: "Ô hô tao biết ngay, máy không bị hư mà là bị chậm. Ai mà đỡ nổi đòn tấn công lóa mắt của tao! Moa moa!"
Lâm Tư Tắc tóm lấy Vương Đông chơi ván mới.
Một lúc sau Tạ Tinh Lan mới sực tỉnh, hắn bật cười: "Đồ trẻ trâu, tao phục thật."
Nhịp tim hắn dần trở lại bình thường.
Lâm Tư Tắc ôm Vương Đông: "Anh chủ! Anh chủ Tạ! Có muốn chơi thêm một ván nữa không?"
"Không chơi nữa, kiếu." Tạ Tinh Lan hết hứng thú với trò này.
Lâm Tư Tắc quay đầu cười hì hì định quấy rối Hạ Khâm, Tạ Tinh Lan thờ ơ liếc cậu ta một cái, Lâm Tư Tắc đối diện ánh mắt vô cảm đó liền từ bỏ mưu đồ trong đầu.
Bố mình thật đáng sợ! Hết cười hì hì nổi.
Vương Đông vẫn tiếp tục: "Nhanh nhanh, hôm nay là sinh nhật mày, mày bảo sếp Khâm chơi đi!"
Bọn họ chờ lâu lắm rồi, dù sao thì Hạ Khâm là đóa hoa lạnh tanh trên núi cao, họ rất muốn thấy lớp băng đó tan vỡ.
Ai ngờ Lâm Tư Tắc lắc đầu kịch liệt: "Không được."
Lâm Tư Tắc nghiêm túc: "Tao không thể biến ngày sinh thành ngày giỗ."
Vương Đông: "?"
———
"Ai cho cậu đổi nước dừa thành bia?"
Tạ Tinh Lan ngồi xuống ghế nhận ra có điều bất ổn, trên bàn trước mặt Hạ Khâm còn nửa chai nước dừa nhưng hai lon bia bên cạnh đã rỗng tuếch. Kẻ chủ mưu không nhận ra mình đang say nên giơ tay chậm rì muốn mở lon thứ ba, kết quả là mở ra khoảng không.
Hạ Khâm: "?"
"Cậu làm gì thế?" Giọng cậu hung dữ, đưa mắt nhìn qua.
"Tôi đang hỏi cậu đấy bạn cùng bàn, cậu định làm gì?" Tạ Tinh Lan lắc lon bia rỗng: "Giỏi nhỉ, tôi chưa đi bao lâu mà cậu sắp uống sạch két bia."
Hạ Khâm khựng lại: "Không thể đâu, chết no mất."
"Cậu còn biết chết no à, vẫn chưa say lắm." Tạ Tinh Lan hơi bó tay.
"…Say rồi." Hạ Khâm hiền lành gật đầu.
Đỉnh, người này uống say vào thẳng thắn hơn hẳn.
"Gì đây?" Tạ Tinh Lan giơ tay số hai cho cậu xem.
"Ngón tay…." Hạ Khâm nghiêm túc trả lời.
Tạ Tinh Lan sững sờ, hắn lẩm bẩm: "Cậu bạn không say thật hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!