"Hôm nay chúng ta ngồi đây để chúc mừng sinh nhật người bạn của chúng ta, Lâm Tư Tắc! Sinh nhật của cậu bạn Lâm Tư Tắc!"
Mao Phi đứng lên phát biểu, hắn ta giơ cao chai nước cốt dừa, cố gắng khuấy động bầu không khí.
Lâm Tư Tắc sợ hãi nhìn chằm ly nước, cậu ta vội đứng dậy nắm tay hắn nói: "Phi, Phi à, tao nhận lòng tốt của mày, nhưng lời thoại của mày có vấn đề."
"Tao cứ có cảm giác mày muốn đổ nước dừa lên đầu tao!"
Nhà máy Mercury hôm nay khá nhộn nhịp, khi nghe tin nhóm Tạ Tinh Lan muốn đến chơi, Đỗ Thịnh đã để cho họ một căn phòng riêng rộng rãi, ghế sô pha và bàn dài, còn có vài màn hình và máy chơi game, cái gì cũng có cả.
Đỗ Thịnh là chủ quán party này, tuổi còn trẻ, chỉ lớn hơn nhóm bọn họ vài tuổi.
Lâm Tư Tắc gọi Đỗ Thịnh một tiếng "anh" ngay từ lần đầu gặp, chẳng bao lâu sau cậu ta và Đỗ Thịnh đã trở nên thân thiết.
"Các cậu là bạn của Tiểu Lan thì cũng là bạn của anh, muốn ăn gì cứ lấy, không cần khách sáo."
"Tuân lệnh! Em hứa sẽ không khách sáo với anh!" Lâm Tư Tắc vỗ ngực rồi cười hì hì hỏi: "Ở chỗ anh Thịnh có bia không?"
"Muốn uống bia? Các cậu còn chưa thành niên đâu." Đỗ Thịnh nhìn về phía Tạ Tinh Lan hỏi: "Có uống được không?"
Lâm Tư Tắc lập tức đưa mắt nhìn về phía Tạ Tinh Lan, cố gắng khiến mình thật nịnh nọt.
"Tao nói trước, uống say rồi tao sẽ không lo." Tạ Tinh Lan nói.
"Được được được!" Lâm Tư Tắc nhảy lên: "Vậy trước tiên lấy một thùng bia!"
Bia nhanh chóng được đem lên, ngoài các bạn nữ thì bạn nam nào cũng cầm mỗi người một lon. Lúc phát đến Hạ Khâm, cậu chìa tay nhận nhưng cầm hụt.
Bia của cậu nửa chừng bị Tạ Tinh Lan lấy mất.
"Chuyện là thế này, Tử Hàm* nhà chúng ta không uống bia."
Hạ Tử Hàm: "?" Má nó.
"Ai bảo cậu là tôi không uống?" Hạ Khâm tức giận.
Tạ Tinh Lan nhìn mắt cá chân của cậu, giọng điệu hiếm khi nghiêm túc: "Chân của cậu đã lành chưa mà uống bia."
"Tôi uống bia." Hạ Khâm nghẹn lời: "Chứ không phải dùng bia ngâm chân."
"Trả lại đây." Cậu đưa tay giành lại: "Chậc, đừng có lấy của tôi."
Tạ Tinh Lan không nói gì.
Hạ Khâm nghĩ giọng mình hơi gay gắt, dù sao Tạ Tinh Lan không cho cậu uống chỉ để tốt cho cậu, cậu cố ý dành một giây ngẫm lại mình có quá đáng không.
Nào ngờ cậu nghe thấy bạn cùng bàn hoảng sợ mở miệng: "Lời cậu bạn nói thật xảo quyệt, suýt nữa là tôi bị thuyết phục rồi, cơ mà cậu vẫn không được uống."
Tạ Tinh Lan chậm rãi lấy bia của cậu đi, đưa một chai nước dừa tới.
Hạ Khâm: "…" Thôi kệ, bia và nước dừa đều giống như nhau, cái nào cũng lạnh.
Hạ Khâm ôm đồ rơi vào trầm tư, kể từ lúc nãy cậu đã tự hỏi bản thân một vấn đề, vì sao cậu không muốn nghe Tạ Tinh Lan trả lời lý do là bạn bè? Mà vào giờ khắc này cậu tỉnh ngộ, bởi không phải ai cũng muốn làm bạn của tên ngốc.
Đúng vậy, bởi vì Tạ Tinh Lan là một tên ngốc.
Nếu không thể nghĩ ra vấn đề thì đổ lỗi vấn đề cho đối phương, đây cũng là sở trường của vị thiếu gia họ Hạ. Nghĩ thấu đáo rồi nên tâm trạng Hạ Khâm rất tốt, cậu sai bảo Tạ Tinh Lan rót nước dừa vào ly cho mình, còn cậu thì thoải mái ngồi trên ghế sô pha.
Có rất nhiều thứ để chơi trong quán party, Lâm Tư Tắc mời gần nửa lớp đến dự sinh nhật. Càng đông người cậu ta càng khó chú ý từng đối tượng nên họ tụ tập lại chơi với nhau lúc đầu, lúc sau thì tự do hoạt động, lập nhóm ba tự chơi những trò mình muốn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!