Chương 27: Mùa thu

Đã có kết quả thi hàng tháng, vì trường Trung học số 2 Tây Thành có hệ thống phân lớp nên bảng điểm được in và dán trực tiếp lên bảng thông báo. Nếu bạn thi tốt thì bạn sẽ làm vinh dự cho cả dòng họ, còn bạn thi không tốt hiển nhiên sẽ chết nhục.

Tất nhiên cũng có vài người làm bài thi không tốt nhưng lại cảm thấy tự hào thay vì nhục nhã, điển hình là Lâm Tư Tắc.

"Phải nói là lần này tao đã tiến bộ rất nhiều." Lâm Tư Tắc vuốt cằm: "Mày nhìn xem, cả lớp có bốn mươi lăm con người, tao thiếu một điểm nữa là giành được hạng nhất từ dưới đếm lên rồi! Đây là một cú bay sượt qua đầy ngoạn mục, thằng Đông mày có nghĩ vậy không? Có người anh em như mày, tao sẽ được yên tâm ba năm cấp ba!"

Vương Đông lần này đứng cuối lớp: "…"

Danh sách điểm được dán giữa các lớp, khu vực bảng thông báo chật kín người trong mười phút đầu tiên. Lâm Tư Tắc xem xong đang định quay về thì phát hiện Hạ Khâm cũng đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi đến bảng thông báo.

Cậu ta sợ hãi lẩm bẩm: "Thiên tài cũng cần xem điểm sao? Anh ấy có bao giờ tụt khỏi vị trí đầu đâu?"

Điều khiến cậu ta sợ hơn nữa là Hạ Khâm đứng trước bảng thông báo không nhìn lên trên mà nhìn xuống dưới. Như tất cả chúng ta đều biết, càng nhìn xuống thứ hạng càng thấp.

Lâm Tư Tắc nhắc nhở: "Sếp Khâm có nhìn nhầm không? Sếp phải nhìn lên chứ?"

"Có gì hay ho mà nhìn?" Hạ Khâm bình tĩnh đáp: "Hạng đầu trừ tên tôi ra còn có cái gì để nhìn?"

Lâm Tư Tắc: "…" Mẹ nó không hổ là sếp, thật ngông cuồng! Có điều sếp có vốn liếng để ngông cuồng.

Hạ Khâm đưa mắt xuống tìm rồi nhẹ nhõm khi thấy điểm của Tạ Tinh Lan nằm ở giữa, lớp 11/7 có tổng cộng bốn mươi sáu người, lần thi giữa kỳ trước Tạ Tinh Lan ở hạng ba mươi, lần này là hạng hai mươi ba, có thể coi là một sự tiến bộ.

Trong lúc thở phào cậu cũng không ngờ sẽ có một ngày tâm trạng của cậu bị thành tích chi phối! Đúng là khủng khiếp.

Tảng đá trong lòng rơi xuống đất, Hạ Khâm trở về chỗ ngồi, cuối cùng cũng có thời gian để tính sổ chuyện lúc trước. Người đầu tiên phải gánh chịu chính là ba học sinh thể dục ngu si lớp 11/12, mối thù này chắc chắn phải trả.

Hạ Khâm mở cuốn bài tập trống không ra, bắt đầu ngẩn người. Trong đầu cậu đang mô phỏng lối đi trong trường, chỗ nào không có camera và dùng cách nào để bọc bao tải vào ba tên đó rồi đánh một trận.

Cậu mải suy nghĩ nên không để ý đến lớp trưởng Khâu Bình đang gọi mình.

"Hạ Khâm, Hạ Khâm?" Khâu Bình lại gọi hai tiếng.

Hạ Khâm choàng tỉnh nhìn cậu ta.

Khâu Bình nhã nhặn hỏi: "Thầy Hà bảo cậu đến phòng giáo vụ một chuyến, bây giờ cậu có rảnh không?"

Hạ Khâm hỏi ngược lại: "Nếu không rảnh tôi có thể không đi không?"

Khâu Bình: "…" Đây là một câu hỏi khó, cậu ta tạm thời không trả lời được.

Chẳng qua Hạ Khâm thấy Khâu Bình thật thà cứng nhắc nên cố ý giở trò ăn hiếp cậu ta, chứ cậu không để Khâu Bình khó xử. Lúc lời đó ra khỏi miệng cậu, thật ra cậu khá ngạc nhiên, trong vô thức cậu đã nói đùa với bạn cùng lớp.

Đây là chuyện đáng vui, Diêm Mạn mà biết sẽ khui chai sâm panh để ăn mừng, rốt cuộc thì "công chúa" đã chịu tiến thêm một bước trong mối quan hệ với người khác.

Hạ Khâm nói: "Sao thầy Hà tìm tôi?"

"Thầy không nói rõ." Khâu Bình nhớ lại cảnh tượng ở phòng giáo vụ: "Tôi thấy hình như còn có vài học sinh thể dục lớp 11/12 trong đó?"

Hạ Khâm dừng bước, cậu tỏ ra kinh ngạc.

Khi đến trước cửa phòng giáo vụ, giọng thầy Hà lọt vào tai cậu.

"Ồ, va chạm hả? Các cậu tranh tài kiểu đó hả?"

Nghe thấy từ khóa, trong đầu Hạ Khâm đã có suy đoán, cậu đẩy cửa đi vào: "Thưa thầy."

Mọi người trong văn phòng đều nhìn về phía cậu. Hạ Khâm liếc xem, thấy ngoài thầy Hà ra, những học sinh thể dục đụng cậu cũng có mặt. Mặt sẹo, Lưu Kim Lỗi, Chu Bằng… ba cái tên đáng để cậu nhớ.

"Hạ Khâm đến đúng lúc lắm, em lại đây để thầy hỏi mấy câu." Thầy Hà nhấp một ngụm trà: "Hôm nay Vương Hậu Kế chủ động đến nói thầy là đã gian lận trong cuộc thi chạy 1500 mét, cố tình va em, là thật hay giả?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!