Bong gân chân là một cơn đau từ từ và dày vò, ngoại trừ cơn đau mãnh liệt thoáng qua lúc đầu khiến đầu óc trống rỗng mấy giây, sau đó vẫn còn cơn đau âm ỉ. Theo thời gian trôi, mắt cá chân Hạ Khâm ngày càng sưng to, chuyển sang màu xanh tím, cảm giác đau nhói như kim châm dần bò lên sống lưng.
Vì hiện trường có đông người theo dõi, vị thiếu gia muốn giữ thể diện.
Chết tiệt, cậu đang đau muốn phát khóc mà vẫn phải gắng gượng chịu đựng.
Nhìn từ góc độ của Tạ Tinh Lan, hắn chỉ thấy Hạ Khâm cúi đầu, hàng lông mi dài kịch liệt run rẩy, cậu run như thế một lúc lâu nhưng không hề rơi một giọt nước mắt nào.
Con ngươi Tạ Tinh Lan càng tối tăm hơn.
"Mọi người nhường đường, đừng cản lối." Cô Triệu đi vào giữa đám đông.
Nhiều học sinh vây quanh Hạ Khâm bị thương thành một vòng tròn, không phải vì cậu nổi tiếng mà là vì vốn dĩ con người thích hóng chuyện, ríu rít muốn xem cậu đang xảy ra vấn đề gì.
Chuyện này dẫn đến việc giáo viên y tế không thể chen vào được.
Một lúc sau những người vây xem bị các thành viên ban kiểm tra kỷ luật của hội học sinh đưa về lớp. Mỗi năm đều có một hoặc hai ca chấn thương trong hội thao, mọi người đã biết chuyện gì xảy ra nên không còn tò mò nữa.
Hiện trường chỉ còn lại mấy người, cô Triệu, y tá và cả Tạ Tinh Lan không hiểu sao vẫn chưa rời đi.
Cô Triệu lo cho Hạ Khâm bị thương đến mức quên hỏi nguyên nhân Tạ Tinh Lan còn ở lại.
Cậu học sinh thể dục lớp 11/12 đụng phải cậu vẫn đang xin lỗi: "Tôi thật sự không cố ý, hay để tôi đưa cậu đến phòng y tế. Tôi thật lòng xin lỗi, xin lỗi cậu nhiều."
Thái độ xin lỗi chân thành, dù cô Triệu có xót cho học sinh lớp mình cũng không nói được gì.
"Em đi đi, ở đây không có việc của em. Lần sau chạy nhớ cẩn thận, em to con như thế, va phải người khác thì sao."
Cậu ta vội gật đầu: "Vâng vâng, em biết rồi!"
Khi rời đi cậu ta chột dạ ra mặt, cậu ta quay đầu lại nhìn Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan không còn chú ý đến cậu ta nữa.
Cậu ta thở phào nhẹ nhõm thầm nghĩ: …Chắc là mình sẽ không bị truy xét chuyện này nữa.
"Cậu đi được không?" Tạ Tinh Lan hỏi.
"…Không nổi." Hạ Khâm bật ra hai chữ.
"Lát nữa y tá đem cáng tới đưa cậu qua phòng y tế, để tôi đỡ cậu dậy." Tạ Tinh Lan nói, tựa như muốn đỡ cậu dậy thật.
"Khoan đã!" Hạ Khâm kinh ngạc như không nghe rõ hắn nói gì: "Cáng?"
"Sao thế?" Tạ Tinh Lan hỏi ngược lại.
Hạ Khâm hãi hùng quá mức nên không nhận ra ngay từ ban đầu, Tạ Tinh Lan không còn ngả ngớn giống thường ngày. Bình thường hắn luôn ôm tâm lý của một khán giả, hóng chuyện không chê chuyện lớn, thái độ thản nhiên, lười biếng và thờ ơ.
Hoàn toàn khác so với bây giờ.
Khi hắn nghiêm túc, giọng của hắn sẽ trầm hơn nhiều, ánh mắt hoa đào khi nhìn người khác không còn mang nét cợt nhả ngậm cười, thay vào đó là ánh mắt tập trung nghiêm nghị, mang đến cho người ta cảm giác đáng tin cậy.
Hạ Khâm thoáng sững sờ, cậu vô thức trả lời mà không nhận ra giọng mình hơi ngang bướng: "Tôi không muốn nằm trên cáng, ngại lắm."
Ngại chết đi được.
Nếu đặt cậu lên cáng rồi đưa cậu đến phòng y tế trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường, vậy chi bằng đưa cậu đến thẳng nhà tang lễ.
Cô Triệu đã bắt đầu chỉ đạo hai bạn học sinh đem cáng qua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!