Từ lúc Hạ Khâm tự cách ly bản thân khỏi xã hội, tinh thần của cậu rơi vào trạng thái muốn chết nhưng lại cảm thấy người đáng chết là Lâm Tư Tắc.
Tạ Tinh Lan trở về nhìn thấy cảnh tượng Hạ Khâm đen mặt ngồi ở khán đài, áp suất không khí thấp tỏa ra trong bán kính hai mét, không ai dám đến gần cậu.
"Keng" một tiếng, Tạ Tinh Lan ném chiếc huy chương vô địch hắn mới lên bục nhận xuống chỗ ngồi bên cạnh.
Hạ Khâm dùng giọng điệu không thiện ý hỏi: "Làm gì đó?"
"Tôi đã hứa giành hạng nhất cho bạn cùng bàn rồi mà." Tạ Tinh Lan cười xấu xa ngồi xuống kế Hạ Khâm, không màng để ý khuôn mặt lạnh lùng của cậu.
Các bạn lớp 11/7 chứng kiến chỉ muốn bùi ngùi.
Trùm trường không hổ là trùm trường, thiên tài đã đanh mặt như thế rồi vẫn can đảm ngồi xuống ngay sát bên. Hèn gì người ta trở thành bạn cùng bàn của anh chủ được.
Tạ Tinh Lan nói tiếp: "Nếu không lấy được hạng nhất, tôi đi học phải quỳ còn gì?"
Hạ Khâm: "…"
Ban nãy Lâm Tư Tắc đã mắc phải sai lầm không thể vãn hồi trong lúc phấn khích, hiện tại cậu ta đang sợ phát rồ, cậu ta điên cuồng ra hiệu khép mở miệng với Tạ Tinh Lan ở chỗ Hạ Khâm không thấy, đan hai tay lại múa may: Làm ơn đi bố Tạ! Đừng có nhắc tới! Còn nói nữa là sếp Khâm giết con chết!!!
Quả nhiên nét mặt Hạ Khâm càng tệ hơn, hình như cậu nhớ lại nguyên nhân làm cậu cách ly xã hội đáng xấu hổ vừa rồi.
Đệt, cuộc đời cậu chưa bao giờ cạn lời đến thế.
Điều kinh khủng hơn nữa là sau cuộc thi chạy 3000 mét, có vài bạn nữ khối dưới tò mò giả vờ đi ngang qua khán đài lớp 11/7, nhân cơ hội nhỏ giọng hỏi thăm: "Bạn cùng bàn hung dữ của Tạ Tinh Lan là ai vậy ạ? Anh ấy sao? Đeo kính đó hả? Má ơi anh ấy có thể khiến đại ca quỳ gối đi học thật sao, mạnh mẽ quá!"
"Đù má là con trai hả, tôi còn tưởng người đó là vợ Tạ Tinh Lan chứ! Hóa ra có phải vợ nghiêm khắc đâu!"
…
…
Thoáng chốc Hạ Khâm không muốn gì cả.
Tạ Tinh Lan biết da mặt Hạ Khâm mỏng nên ghẹo cậu, không ngờ bạn cùng bàn của hắn lại là chuyên gia kéo người khác cùng chịu trận.
Hạ Khâm ngó lơ Lâm Tư Tắc thì không tính đi, mà cậu cũng ngó lơ hắn là thành vấn đề rồi. Anh chủ Tạ quyết đoán đâm sau lưng người anh em, hắn phớt lờ Lâm Tư Tắc đang lắc đầu mãnh liệt, giơ tay kéo cậu ta đến trước mặt Hạ Khâm.
Tạ Tinh Lan không trọng tình nghĩa anh em nói: "Đánh đi này."
Tạ Tinh Lan bổ sung: "Chúng ta thỏa thuận trước, cậu đánh cậu ta rồi thì không được đánh tôi."
Hạ Khâm: "…"
Lâm Tư Tắc thấy số kiếp đã định, cậu ta nhắm tịt mắt: "Sếp Khâm đừng đánh mặt, em sợ ảnh hưởng đến mỹ quan của trường chúng ta!"
Kết quả là cậu ta chờ cả buổi, nắm đấm trong tưởng tượng không hề xuất hiện.
Lâm Tư Tắc giật mình mở mắt, thấy Hạ Khâm đang lặng lẽ nhìn mình rồi nói: "Lực tác dụng tương hỗ, đánh cậu tôi ngại đau tay."
Lâm Tư Tắc: "…Anh Khâm không đánh em thật sao?"
"…"
"Em thấy hơi áy náy." Lâm Tư Tắc nghiêm túc: "Hay để em lạy anh hai cái!"
Hạ Khâm: "…?"
Cậu bật cười, lần này là bị chọc cười thật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!