*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hạ Khâm quyết định ngó lơ Tạ Tinh Lan, giết địch bằng không mà tự tổn thương bằng nghìn, bản thân cậu mới là người mắc ói. Cậu cúi đầu nhìn hai dòng tin nhắn, mắc ói muốn nổi hết da gà, cậu cứ nghĩ mình đã dơ lắm rồi, không ngờ Tạ Tinh Lan còn ngả ngớn hơn.
Cậu học cái biểu tượng "=3=" quái gở này từ Diêm Mạn, cậu chỉ biết là dùng nó khi mình thấy lạ lùng kỳ cục chứ không biết ý nghĩa sâu xa. Nếu cậu mà biết, chắc chắn bây giờ cậu đã thấy hối hận tận cùng tột đỉnh.
Hạ Khâm nhìn chằm chằm khung nhắn tin một lúc lâu, nảy sinh xúc động muốn chặt tay mãnh liệt. Mẹ nó ngại quá đi.
Cuối cùng sau khi cân nhắc, cậu thấy phiền nên từ bỏ.
Tạ Tinh Lan lại nhắn tin tới, lần này hắn đã nghiêm túc nhưng vẫn thúc giục cậu.
[Thầy Hạ có tới không đó?]
[Chết khát rồi nè chết khát rồi nè chết khát rồi nè chết khát rồi nè chết khát rồi nè chết khát rồi nè chết khát rồi nè chết khát rồi nè.]
Hạ Khâm sắp nhìn không ra chữ "khát".
Đàn ông thực thụ bà mẹ nó ai lại đi "nè"? Làm điệu hả, lại còn gửi cả chục meme chú chó Samoyed đang trừng mắt nhìn chú chó Golden, đi kèm với meme ngu ngốc là dòng chữ ngớ ngẩn xứng đôi: Nói mau, hai ta tốt đẹp nhất thiên hạ phải không.
Má nó tốt đẹp nhất thiên hạ.
Tạ Tinh Lan lưu meme này từ diễn đàn trường, bình thường hắn không dùng meme, mục meme luôn trống không. Nhưng ban nãy hắn chợt muốn gửi meme cho bạn cùng bàn, đây là kiểu cảm xúc rất kỳ diệu, ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu được.
Thiết lập nhân vật của hắn ngày càng thêm nhiều lớp và có chiều sâu, đến mức tự hắn không thể hiểu hành vi của chính mình.
Hắn cầm điện thoại nhắn tin mà hội học sinh đi tuần tra nhắm mắt làm ngơ. Đối mặt với tiếng tăm của trùm trường, không ai dám đi tới chỗ hắn tịch thu điện thoại.
Mấy bạn nữ đứng một bên nhìn thật lâu, tay mỗi người đều cầm một chai nước khoáng. Bà đẩy tôi, tôi đẩy bà, xoắn xuýt cả buổi cũng chưa ai gan dạ bước tới.
Vài phút sau có một người dồn hết can đảm cất bước nhỏ giọng nói: "Ừm, đàn anh à."
Nếu là học sinh lớp mười hay lên diễn đàn trường sẽ nhận ra kia là khách quen. Cô có vẻ ngoài ngây thơ trong sáng như đóa hoa trắng mới mở, lớp trang điểm nhẹ với đôi môi tô son màu mật ong, cô đưa nước cho Tạ Tinh Lan.
"Anh muốn uống nước không? Em mua thêm cho anh một chai."
Tạ Tinh Lan nhìn cô "à" một tiếng, dùng nét mặt bình tĩnh đáp: "Tôi không khát, cảm ơn."
Đàn em: "…???" Cô khó tin nhìn màn hình điện thoại Tạ Tinh Lan đang để quang minh chính đại.
Cái con người này, thế cái đống "chết khát rồi nè" đó là ai gửi?
———
Tạ Tinh Lan quấy rầy bạn cùng bàn xong rồi cất điện thoại đi. Theo hiểu biết của hắn về Hạ Khâm, nhìn tổng quan là cậu có thể ngồi thì không đứng, có thể nằm thì không ngồi. Bây giờ Hạ Khâm có thể ngồi viết bài phát biểu trên khán đài, chắc chắn cậu sẽ không xuống sân chịu phạt đứng.
Vị thiếu gia cục vàng cục bạc.
Người tham gia thi chạy cự ly 3000 mét đã bắt đầu vào chỗ, mấy bạn nam quen Tạ Tinh Lan lần lượt đến chào hỏi hắn, có một người chào xong liếc sang bên trái Tạ Tinh Lan, chợt hỏi: "Anh Tạ, hình như có người tìm anh kìa?"
Tạ Tinh Lan có nhân duyên tốt trong trường nhưng không có nghĩa ai muốn đến tìm hắn cũng được, nếu không chẳng phải hắn sẽ xấu hổ với danh đại ca sao? Hơn nữa vì hôm nay là đại hội thể thao nên có quá nhiều người kiếm cớ để gặp hắn bất kể cố ý hay vô ý.
Tạ Tinh Lan mất kiên nhẫn, thật ra hắn không hề dễ tính như vẻ bề ngoài.
Giọng điệu anh chủ Tạ trở nên lạnh lùng, hắn nhếch miệng cười, thái độ lười biếng biến mất: "Đến tìm tao là tao phải đi hả, tao dễ bảo vậy à?"
Bạn nam co rúm người sau đó ngập ngừng nói: "Hình như là Hạ Khâm lớp anh."
…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!