Sau khi Hạ Khâm suy xét lại sự việc thì cậu cảm thấy hối hận, rất hối hận, vô cùng hối hận! Không ngờ cậu từ bỏ cơ hội quý giá chuyển đến lớp thực nghiệm chỉ để tiếp tục ngồi cùng bàn với Tạ Tinh Lan.
Phải biết mục tiêu cả đời của thiếu gia là vào được một trường đại học danh tiếng, sau này trở thành một nhà tư bản độc ác. Mà thành nhà tư bản chỉ là thứ yếu, chủ yếu là kiếm ra nhiều tiền.
Từ còn nhỏ cậu đã khác biệt với những đứa nhỏ khác, ước mơ của hầu hết đám trẻ em là lớn lên trở thành phi hành gia hay nhà khoa học, còn Hạ Khâm thì không, cậu đã xác định rất rõ là mình muốn được nịnh bợ, vậy thì đương nhiên cậu phải làm người giàu.
Hạ Khâm ơi là Hạ Khâm, mày bị mật ngọt chết ruồi mê hoặc tâm trí rồi.
Thầy Hạ đứng ngoài ban công tại một biệt thự tư nhân trên phố Bắc Sơn uống sữa "ừng ực", nhân tiện ngẫm xem dạo gần đây mình có dễ tính quá không.
Do dự một lát, Hạ Khâm mở WeChat nhắn tin với Diêm Mạn.
[1]
Diêm Mạn lập tức trả lời: [Cuối cùng ngài cũng nhớ tới ta, đã trôi qua 25 giờ kể từ khi ta bị ngài đày vào lãnh cung.]
Hạ Khâm: […] Vậy hả?
Hạ Khâm lướt lịch sử trò chuyện mới nhận ra vì hôm qua tổ chức sinh nhật cho cô Triệu nên cậu không vào kiểm tra WeChat, cậu vẫn chưa hồi âm tin nhắn.
Diêm Mạn mượn gió bẻ măng: [Đồ lòng dạ độc ác.]
Diêm Mạn: [Tôi là con chó ông gọi là tới đuổi là đi hả?]
Hạ Khâm: […….]
Dấu chấm cậu trả lời cô gái này ngày càng dài, cậu còn muốn gửi thêm dấu chấm hỏi.
Diêm Mạn: [Đó là điều tất nhiên, gâu gâu gâu (đậu tương hôn hôn)]
Diêm Mạn: [Bé kỵ sĩ chó của công chúa điện hạ gửi tin. jpg]
Kể từ lần trước gửi nhầm meme, hồi đầu Diêm Mạn còn bịt tai trộm chuông nói mình gửi nhầm, bây giờ cô không màng giấu giếm nữa.
Bà nó chứ công chúa điện hạ, Hạ Khâm muốn gửi lời chửi tục qua nhưng cậu có việc quan trọng phải làm nên lười truy vấn cách Diêm Mạn xưng hô.
Hạ Khâm: [Đừng gửi tôi mấy biểu tượng hôn mặt vàng nữa.]
Hạ Khâm do dự: [Hỏi bà cái này, bà thấy tôi đối xử với bà thế nào?]
[Tốt vô cùng, cục vàng của tôi làm sao đó.]
Hạ Khâm nhìn màn hình, sắp xếp lại từ ngữ.
Diêm Mạn tiếp tục: [Mà hình như dạo này càng ngày càng tốt hơn.]
[Em cũng muốn hỏi anh Khâm một câu, dạo này tâm trạng anh tốt lắm hả.]
[Thật đáng sợ, anh trả lời từng tin nhắn vô nghĩa của em, đây là vinh hạnh của em!]
[Cảm động quá (đậu tương rơi lệ)]
Hạ Khâm: "…" Xem kìa! Cậu ấy cũng nói mình trở nên mềm yếu!
Hạ Khâm không trả lời tin nhắn của Diêm Mạn, cậu tiếp tục lãnh đạm uống sữa. Thật ra nếu nghĩ lại cậu đi học nhiều năm qua, thiết lập nhân vật của cậu vẫn luôn là một cường giả cô độc.
Bạn cùng bàn? Bạn bè? Cậu không cần mấy thứ này, tình bạn sẽ chỉ ảnh hưởng đến tốc độ học tập. Cậu đắn đo một lúc rồi vẫn trách tên ngốc Tạ Tinh Lan, không dưng lại tốt bụng với cậu, còn làm cậu mắc nợ ân huệ.
Đứng ngoài ban công một tiếng đồng hồ hứng gió lạnh, Hạ Khâm cảm thấy lý trí đã quay về kha khá. Ngày hôm sau đi học cậu kìm nén khao khát tình bạn, quay về một cỗ máy học tập vô cảm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!