"Theo kế hoạch ban đầu của em thì chúng ta sẽ không có kết quả như vậy."
Lâm Tư Tắc ngồi xổm dưới đất, xem xét lại tình hình rồi cậu ta ngẩng đầu chân thành nói: "Anh Tạ, sếp Khâm à."
Cậu ta chắp tay trước ngực: "Nếu bây giờ em đi nói với chủ nhiệm thật ra tên tiếng Anh của em là Kiss, hai anh có tha thứ không đánh em không."
"Con cái còn nhỏ nên trong quá trình trưởng thành sẽ mắc sai lầm, em nghĩ phụ huynh cần áp dụng cách giáo dục quan tâm. Bố mẹ thấy sao ạ?"
Lâm Tư Tắc chớp mắt khẩn thiết, cố gắng trợn to đôi mắt híp ra vẻ vô tội đáng thương.
Hạ Khâm vô cảm: "Quan tâm kiểu gì? Quan tâm trước lúc lâm chung?"
Lâm Tư Tắc hít sâu một hơi: "…"
"Anh chủ Tạ…" Cậu ta nhìn về hướng Tạ Tinh Lan.
Tạ Tinh Lan đang hứng thú nhớ lại dư vị tiếng gọi "bố" và "mẹ" run rẩy nhưng thông minh của Lâm Tư Tắc. Thấy Lâm Tư Tắc nhìn mình, hắn xúc động xoa đầu chó của con trai, ân cần nói: "Con đã lớn nhường này rồi, bố tin con biết ai là người có tiếng nói trong nhà chúng ta."
Lâm Tư Tắc: "…" Ông bố ngang tàng vô dụng!
Lâm Tư Tắc sụp đổ: "Thôi kệ các anh đánh đi! Đừng đánh chết em, chừa cho em ít hơi thở để em ăn bánh kem của cô Triệu, năm trăm tệ lận đó!"
Cậu ta nhắm mắt tưởng tượng cảnh trùm trường và thiên tài hạ nắm đấm xuống mặt mình.
Tạ Tinh Lan nhịn không nổi phải bật cười, Hạ Khâm nhìn hắn một cái.
Cậu khép mắt, không nói nên lời: "Mẹ nó."
Tạ Tinh Lan càng cười điên cuồng hơn, thiếu điều khom lưng cười lăn.
"Cậu tìm ra được tên ngốc đó cũng giỏi thật đấy." Hạ Khâm mở miệng nói một câu dài: "Cậu không làm việc đáng tin hơn được hả?"
Quay lại năm phút trước, sau khi kính nhỏ thốt ra một lời kinh khủng thiên địa, mấy tiếng khích "đánh đi đánh đi" mà lớp 11/7 cố ý la ó chợt bay sạch, hệt như đám chim cút bị bóp cổ.
Cả buổi sau, Trần Văn Hân yếu ớt giơ tay lên hỏi: "Ừm… bây giờ có cần đổi thành hôn đi hôn đi không?"
Thật ra cô muốn hét lời đó lắm rồi, cô muốn nhân lúc hỗn loạn gào to "hôn đi hôn đi!".
…
Cô Triệu là người đầu tiên tỉnh táo, dù kính nhỏ la hét như thế nhưng Tạ Tinh Lan và Hạ Khâm rõ ràng đang trong tư thế túm cổ áo chuẩn bị đánh nhau điển hình.
Cô Triệu cũng tin hai người đang chuẩn bị ẩu đả, có điều khi thấy những ngọn nến nhỏ và cánh hoa hồng dưới đất, cô biết mọi chuyện không đơn giản.
"…Rốt cuộc là chuyện gì đây?"
Cô Triệu yên tâm chắc chắn không phải đánh nhau, vậy là lý trí trở về và IQ lại chiếm lĩnh vị trí cao.
Lúc nghe câu kính nhỏ hô hào, linh hồn Lâm Tư Tắc đã chầu trời, Vương Đông cũng không khác bao nhiêu.
Rốt cuộc phải công nhận lớp trưởng là người đáng tin nhất, Khâu Bình thấy mọi người đều bối rối, cậu ta lập tức dẫn đầu xoay chuyển tình thế: "Cô chủ nhiệm! Sinh! Nhật! Vui! Vẻ!"
Cậu ta cầm ống ruy băng từ đâu đó ra, vặn mạnh mở chốt dưới, "bùm bùm" hai tiếng, những mảnh ruy băng nhỏ bay lơ lửng khắp lớp. Âm thanh này đánh thức mọi người đang mơ màng, để mọi người tìm về nhiệm vụ chính trong thoáng chốc, mỗi người một việc.
"Bùm bùm bùm bùm."
Có thêm bốn tiếng vặn ống ruy băng, kèm theo đó là tiếng các cô cậu thiếu niên hô vang:
"Chúc mừng sinh nhật cô chủ nhiệm!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!