Hạ Khâm hít vào thở ra, bình tâm rồi mới quay đầu hỏi Lâm Tư Tắc: "Lúc nào cậu ta cũng nói chuyện kiểu này? Chưa bị người ta đánh à?"
Lâm Tư Tắc ngập ngừng.
Khó nói lắm thầy Hạ.
Lâm Tư Tắc chỉ biết Tạ Tinh Lan vẫn luôn linh tinh lang tang, nói chuyện thiếu đòn. Có điều cậu ta chưa nghiên cứu kỹ liệu anh Tạ có nói chuyện với người khác bằng giọng điệu đó hay không?
Tưởng tượng một ngày nào đó Tạ Tinh Lan ôm vai cậu ta, dùng đôi mắt hoa đào nhìn chó cũng ra tình ý nhìn cậu ta, trìu mến dịu dàng nói: "Thằng Lâm, tao sắp yêu mày mất tiêu."
…
…
Bà mẹ cha thể loại phim kinh dị gì đây.
Lâm Tư Tắc cảm giác như mình mới nuốt trọn con cá trê sống, nổi da gà giật nảy mình.
Cậu ta chân thành phản bác Hạ Khâm: "Không có đâu anh Khâm, nếu anh ra tay đánh sẽ là người đầu tiên!"
Hạ Khâm: "…" Thôi bỏ đi, đầu óc đã không dùng được mà còn bị đánh nữa thì thuộc ba mươi từ vựng kiểu gì.
Chắc là trận bóng rổ như chất bôi trơn, ngày hôm nay khác những ngày trước. Tình bạn và lòng tôn sùng của con trai rất đơn giản, nếu cậu chơi bóng rổ giỏi hơn tôi, cậu chính là bố của tôi.
Và nếu cậu cho tôi chép lại bài tập, cậu thậm chí có thể làm bố của bố tôi! Có khi họ còn sẵn lòng ngồi ghế hát "bố của bố được gọi là ông nội –" cho cậu nghe ngay trong lớp.
Sau tiết thể dục là tiết Ngữ văn của cô Triệu, đồng chí Triệu Diễm Phân bình thường dễ tính nhưng một khi không làm kịp bài tập cô giao, đồng chí sẽ hóa thành người phụ nữ hung mãnh có thể dùng "tư hình" tại thành phố có nền giáo dục văn minh cao.
Cô có một cây thước nhỏ chuyên dùng để đánh học sinh quậy, thật ra bị đánh không đau nhưng trọng tâm là cô chuyên dùng nó để đánh, nghĩ kỹ xem, đàn ông con trai mười bảy tuổi rồi mà bị cô giáo đánh đòn! Đau đớn là chuyện nhỏ, bẽ mặt là chuyện lớn!
Thế là trước tiếng chuông vào tiết, cả lớp 11/7 nhốn nháo vì tiết Ngữ văn tiếp theo.
Tối qua ở bãi tập có tên khờ khạo nào đó tỏ tình, thu hút cả trường vây xem và học sinh lớp 11/7 cũng không ngoại lệ. Dẫn tới dành hết thời gian tự học buổi tối để hóng chuyện, bài tập chưa làm một chữ.
Người tự chủ tốt gắng gượng hoàn thành, người tự chủ kém hiện đang kêu ba gọi mẹ trong lớp.
Vương Đông xông pha đi đầu, đi mượn bài tập Ngữ văn quanh lớp, kết quả là mấy bạn nữ điểm cao đã cho các bạn khác mượn mất. Còn lại mấy cái đầu ngốc cũng đã làm bài nhưng mượn chép cũng như không chép, thà tự lực mò mẫm còn hơn.
Vương Đông gấp đến mức khóe miệng phồng rộp, lia mắt xuống cuối lớp, vương tọa trong truyền thuyết – hàng ghế sau cạnh cửa sổ.
Bạn cùng bàn có mái tóc vàng nhận ra tầm nhìn bất ổn của cậu ta, vội vàng giật giật Vương Đông: "Thằng Vương, chưa làm bài là chuyện nhỏ, mất mạng là chuyện lớn! Đừng nói với tao là mày định chép bài Hạ Khâm nhé?"
"Nếu tao nói phải thì sao." Vẻ mặt Vương Đông kiên quyết như chịu chết.
Tóc vàng ân cần làm dấu thánh giá lên mặt cậu ta, chắp tay trước ngực cầu nguyện: "Con trai rồi sẽ lên thiên đường, chim phù hộ cho con."
Vương Đông: "Mẹ mày đừng giả thần! Cút xuống địa ngục đi!"
Tiết Ngữ văn đã đến rất gần, nhờ trận bóng rổ chơi chung tiết trước mà lá gan của Vương Đông đã lớn hơn nhiều, làm cậu ta có ảo tưởng anh Tạ làm được thì mình cũng làm được. Cậu ta đứng dậy đi đến trước mặt Hạ Khâm, thấp thỏm mở miệng: "Ừm chuyện là anh Khâm đã làm bài Ngữ văn chưa?"
Thoáng chốc, trong lớp có hơn chục cặp mắt liếc tới.
Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn Vương Đông, suy nghĩ cuồn cuộn trong đầu.
Người này tên Vương Tây Bắc hay Vương Tây Nam nhỉ?
"Rồi, có chuyện gì?" Hạ Khâm trả lời.
Vương Đông do dự: "Chuẩn bị vào tiết Ngữ văn rồi mà tôi chưa làm bài, nếu cậu làm xong rồi, cậu cho tôi mượn chép được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!