Chương 18: Thi đấu

Phương pháp Hạ Khâm dùng rất tốt, sau trận k. ích th. ích đó Tạ Tinh Lan đã khắc sâu từ vựng vào đầu. Đảm bảo kiếp sau đầu thai chữ đầu tiên hắn há miệng nói là "window".

Thậm chí hắn còn suy một ra ba, buổi chiều trong giờ viết chính tả Tiếng Anh, hắn còn nhét được thêm một chữ nữa, trong window có "in", "in" là "ở trong". Từ vựng này thật nhiều hàm ý, vừa cứng cáp vừa sâu xa.

Hôm sau có tiết thể dục, gần đây Tây Thành đã vào thu nên thời tiết mát mẻ, nhiệt độ dễ chịu, gió khô thổi đến là thổi luôn ý đồ chờ mưa để chiếm tiết thể dục của các thầy cô.

Tiết đầu buổi chiều là môn thể dục, tinh thần mọi người đều uể oải sau giờ nghỉ trưa, rề rà xuống bãi tập. Giáo viên thể dục họ Chương tên Dụ, lúc mới nhập học, mọi người kính trọng gọi thầy là thầy Chương, còn bây giờ thầy đã biến thành anh Bạch Tuộc.

Môn thể dục ở trường Trung học số 2 chia ra lớp nam lớp nữ, anh Bạch Tuộc thấy cả lớp chưa tỉnh ngủ bèn bảo học sinh đứng thành hai hàng, bắt đầu thực hiện bài khởi động, xong xuôi thì chạy quanh sân bóng rổ.

Theo luật cũ là nam năm vòng, nữ ba vòng. Mọi người chạy xong gần như tỉnh táo hẳn.

Anh Bạch Tuộc rất hài lòng với tinh thần của học sinh, thầy gật đầu: "Được rồi, bây giờ mới có sức sống tuổi thanh thiếu niên! Giải tán, hoạt động tự do."

Anh Bạch Tuộc vừa dứt lời, các bạn nam lớp khác học cùng giờ với họ vẫy tay: "Anh Tạ! Bóng rổ không?"

"Chơi." Tạ Tinh Lan thoải mái đáp.

Hắn vừa dứt lời, sân bóng vang lên một trận xầm xì, đồng thời có thêm mấy ánh mắt từ xung quanh lia đến.

Nhóm con gái khẽ giọng thảo luận:

"Con bà nó hạnh phúc quá đi, ai mà ngờ học kỳ này chung giờ thể dục với lớp 11/7!"

"Má ơi, Tạ Tinh Lan nhìn gần đẹp trai hơn nhiều."

"Mấy bà có ai có tài khoản WeChat của cậu ấy không…"

"Đi hỏi đi, đi hỏi đi!" Có người xúi giục.

"Nếu tôi được làm bạn gái của cậu ấy, bảo tôi thi nhất lớp cũng được!"

"Nha đầu này, nói cái gì có lý cái coi!"

Những tiếng ríu rít phấn khích tụ lại với nhau.

Hạ Khâm vốn dĩ định tìm bóng râm trụ bóng rổ để vừa học từ vựng vừa tránh nắng nhưng bị ép nghe thấy: "…"

Cậu ngước mắt nhìn Tạ Tinh Lan cách đó không xa đã cởi áo khoác đồng phục, cậu không hiểu nổi vì sao tên ngốc thu hút nhiều bạn nữ đến thế.

Tạ Tinh Lan ném đồng phục lên ghế khán đài, vì phải chơi bóng rổ nên hắn có thói quen đeo dây buộc tóc và bao cổ tay. Hắn buộc phần tóc mái lên để lộ vầng trán mịn, lông mày của hắn thuộc loại "dày rậm" với hình dáng xinh đẹp khiến cả khuôn mặt trông khí thế và năng động theo.

Hắn xắn tay áo biến áo tay ngắn thành áo cộc tay, cánh tay săn chắc hiện rõ đường gân tràn đầy sức mạnh.

Hạ Khâm nhìn giây lát rồi quay đi chỗ khác.

…Thì coi như cậu ấy cũng có khuôn mặt ưa nhìn, chỉ có mỗi khuôn mặt là ưa nhìn thôi.

Thầy Hạ tự nhấn mạnh trong lòng.

"Cứu mạng, tôi sắp bị vẻ đẹp trai dìm chết rồi!!"

Các bạn nữ bên cạnh cũng hùa theo làm động tác ngất xỉu.

Khoa trương quá đi, thầy Hạ phỉ nhổ.

Cô gái níu tay áo bạn thân: "Trần Văn Hân! Bà không động lòng chút nào sao?!"

Một cô gái khác tên Trần Văn Hân buộc tóc đuôi ngựa thấp, đeo cặp kính phản chiếu ánh sáng, ung dung đáp: "Tôi không có hứng thú với con trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!