Chương 17: Hoóc-môn adrenalin

Ở trường Trung học số 2 Tây Thành, lớp mười hai học bốn tiết tự học tối, lớp mười một thì học ba tiết. Tức là đến chín giờ năm mươi phút, tất cả các tiết học trong ngày đều kết thúc.

Về lời thề hùng hồn dạy kèm cho Tạ Tinh Lan giúp hắn tăng năm mươi hạng trong kỳ thi giữa kỳ… Thầy Hạ mới nhậm chức hôm nay, sau một ngày thực hành giảng dạy, vào giây phút cuối cùng của tiết tự học, cậu buông tờ bài kiểm tra toán.

Bạn cùng bàn duy nhất kiêm học sinh của cậu, cầm bút ngộ ra: "Em hiểu, em hiểu rồi, em thật sự hiểu rồi! Dễ như ăn cháo ấy mà thầy Hạ, đúng là dễ như ăn cháo."

"Tôi giảng bài này mười lần rồi." Thầy Hạ mặt không biểu cảm nói: "Nếu cậu vẫn không hiểu thì quá bất lịch sự."

Tạ Tinh Lan: "…"

Hạ Khâm hỏi: "Cậu có hiểu thật chưa?"

Tạ Tinh Lan ngập ngừng đáp: "Chắc rồi?"

"Thế cậu tính ra còn bao nhiêu người trên xe buýt sau mười lăm điểm dừng?"

Tạ Tinh Lan cúi đầu nhìn đáp án, chầm chậm trả lời: "0,5."

Hạ Khâm hít một hơi thật sâu.

Có lẽ Tạ Tinh Lan cũng thấy đáp án mình giải ra bất thường, hắn vội vàng nói thêm: "Khoan đã thầy Hạ, em biết đáp án 0,5 mà em giải ra qua quá trình tính toán cẩn thận không giống đơn vị tính người, nhưng thầy nghĩ kỹ xem, nghiên cứu khoa học có câu là sau khi loại bỏ mọi khả năng không thể, đáp án cuối cùng có thể là sự thật."

"Vậy à." Hạ Khâm cực kỳ ôn hoà nhã nhặn.

"Có khi nào," Tạ Tinh Lan đổi cách nghĩ, trầm tư nói: "0,5 ý chỉ người khuyết tật?"

"…"

Khuyết phần nào, phần trên hay phần dưới?

Hạ Khâm dọn sách vở trên bàn, bỏ tượng trưng vài cuốn vào cặp rồi xách cặp móc trên ghế lên. Tên ngốc cùng bàn vẫn đang loay hoay cố gắng với bài toán giải ra còn 0,5 người trên xe buýt.

Thầy Hạ nhìn hắn từ trên xuống dưới, bạn cùng bàn của cậu có hai xoáy tóc, người ta nói con trai có nhiều xoáy sẽ thông minh, điều này không áp dụng cho Tạ Tinh Lan.

"Thầy Hạ phải về à?" Tạ Tinh Lan chú ý tới động tác của cậu, hắn ném bút ngả người ra sau, điệu bộ uể oải, đôi chân dài không có chỗ để phải duỗi lên đến bàn trước.

Người này đắm chìm trong xưng hô "thầy Hạ" cả ngày nay, không thể tự thoát khỏi. Nhưng thầy Hạ bày tỏ không muốn làm thầy của hắn nữa.

Trước khi đi, Hạ Khâm thản nhiên nói: "Sau này ra trường đừng nói là tôi dạy cậu."

Bóng lưng thầy Hạ để lại khi rời đi có vẻ cô đơn tĩnh mịch, ngoài ra còn tỏa ra cảm giác siêu thoát mặc kệ sống chết.

Tạ Tinh Lan: "…"

———

Hạ Khâm về đến nhà đã gần mười giờ rưỡi, cậu đã làm xong gần hết bài tập về nhà trong buổi tự học tối, phần còn lại là các bài mất thời gian như trích đoạn tiếng Anh hay sắp xếp ghi chú các môn chính.

Cậu phát tác bệnh sạch sẽ, đi tắm theo thường lệ mất hơn mười lăm phút, xong xuôi Hạ Khâm cầm sữa trong tủ lạnh ra, đứng ở ban công uống ừng ực hết một bình.

Sữa lạnh tràn từ cổ họng xuống dạ dày giúp cậu xoa dịu sự cáu kỉnh sau một ngày đầy cáu kỉnh, cậu lặng lẽ nhìn màn đêm phố Bắc Sơn.

Ở đây là khu thắng cảnh Đông Hồ nên phố Bắc Sơn càng thêm yên tĩnh xinh đẹp. Vào đầu thu, những cây ngô đồng bắt đầu rụng lá tạo nên tiếng xào xạc khi gió đêm thổi qua.

Quả là một khung cảnh đẹp.

Tại sao cậu lại dành cuộc đời tươi đẹp để dạy Tạ Tinh Lan học? Dồn quyết tâm và quyết đoán này cho việc thi vào Thanh Hoa Bắc Đại không hay hơn sao?

Thầy Hạ tự bế triệt để, rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!