Chương 15: Hương thơm

Lúc hai người ra khỏi văn phòng cô Triệu thì tiết tự học buổi tối đã kết thúc. Ngoài trời mưa không ngớt, trong khu giảng dạy còn vài ngọn đèn rải rác vì có những học sinh trực nhật chưa quay về ký túc xá.

Hai người đi trên hành lang một trước một sau, sự im lặng lan rộng làm Hạ Khâm tái phát bệnh xấu hổ, cậu không thích ở một mình với người khác chính vì lý do này. Cậu không thích nói chuyện nhưng không nói gì cậu sẽ ngượng nghịu, gượng gạo khó xử.

Bình thường Tạ Tinh Lan giỏi ăn nói lắm mà, sao bây giờ tắt tiếng rồi?

Đi được một lát, Hạ Khâm bắt đầu nghĩ cách lặng lẽ tách khỏi Tạ Tinh Lan ở góc rẽ đằng trước, đúng lúc này giọng Tạ Tinh Lan ở đằng sau vọng vào tai cậu: "Này bạn cùng bàn, cậu đến văn phòng để làm gì?"

Hạ Khâm vô cùng hài lòng khi nghe Tạ Tinh Lan hỏi, bởi vì cậu đã tìm ra lời giải thích hoàn hảo trên đường đến.

Vào văn phòng để có nạn cùng chịu với người anh em? Không thể nào, tình tiết gay kinh khủng gì thế.

"Tôi có tên trên giấy biên nhận của đồn cảnh sát, nếu tôi không đến giải thích rõ ràng thì nhà trường sẽ phạt tôi."

Thật ra chắc là không có tên cậu nên cô Triệu mới không tóm đầu cậu ngay, Hạ Khâm tin chỉ số thông minh của Tạ Tinh Lan không cho phép hắn nhận ra câu cậu ứng biến.

"À." Tạ Tinh Lan chậm rãi lên tiếng: "Đau lòng thế, tôi cứ tưởng cậu lo tôi bị phạt."

Quả nhiên hắn không nghĩ nhiều, nhưng diễn xuất có vẻ tan nát cõi lòng.

Hạ Khâm: "…"

Cũng không hẳn là không lo, chẳng qua tính nết của cậu còn xoắn hơn cả bánh quai chèo chiên dầu, đừng nói mấy lời mắc ói đó chứ.

"Vì sao cậu không nói tôi cũng tham gia đánh nhau?"

Rõ ràng khi Lâm Tư Tắc trở về, Tạ Tinh Lan nên giải thích với cô Triệu, thế mà kể cả trong câu chuyện bị thêm thắt đủ điều hắn kể mới nãy, hắn cũng lược bớt phần Hạ Khâm góp mặt vào.

Hắn chỉ nói hắn không thể ngó lơ bạn cùng lớp bị bóc lột, hành hiệp trượng nghĩa, anh hùng quả cảm. Cô Triệu không hề nghi ngờ tính chân thực, có lẽ là vì bề ngoài Hạ Khâm quá ngoan ngoãn, không tài nào nhận ra cậu còn có tính cách ngông cuồng.

Cho dù đó là trận hội đồng tồi tệ có cả dao nhưng đã đánh nhau ẩu đả thì bất kể xuất phát điểm là gì, nhà trường đều không khuyến khích.

"Còn vì sao được nữa."

Tạ Tinh Lan nói.

"Làm sao tôi nhường chuyện đánh nhau cho người khác được? Bạn cùng bàn không nghĩ tôi sẽ rất ngầu lòi rất đẹp trai khi lấy một chọi năm sao?"

Hạ Khâm: "…"

Cậu hỏi thừa rồi, đúng là cậu choáng đầu nên mới ôm mong đợi với tên ngốc. Bây giờ nghĩ lại thật đáng sợ, rốt cuộc cậu mong đợi cái quỷ gì?

Hai người tiếp tục bước, không biết ai gửi tin nhắn WeChat cho Tạ Tinh Lan mà hắn lại cúi đầu dùng điện thoại, gan dạ không sợ gặp phải giáo viên tuần tra, mất một quả táo.

Tạ Tinh Lan vẫn đi đường vững chân như có mắt trên đầu. Hạ Khâm nhìn sang, ánh sáng trong phòng chiếu lên mặt hắn, đây là lần đầu tiên cậu nghiêm túc nhìn mặt hắn.

Một tên ngốc đẹp trai và đương nhiên tính nết không hề liên quan đến khuôn mặt. Đường nét khuôn mặt hắn rõ ràng, vẻ đẹp mang tính điển hình, quang ảnh phân chia đẹp mắt, có thể đếm rõ hắn có mấy sợi lông mi.

Hạ Khâm nhớ tới tờ biên nhận trong văn phòng, theo lời cô Triệu là nếu hắn thi giữa kỳ không lên được năm mươi hạng, cô sẽ gửi tờ biên nhận đến phòng giáo vụ. Không có tên cậu nhưng chỉ cần cô điều tra chắc chắn sẽ tra ra cậu.

Hạ Khâm thấy bị phạt cũng không sao, chẳng qua Hạ Nghiên mà biết chuyện sẽ không để cậu thoải mái một thời gian dài.

"Này."

Thế là cậu lên tiếng.

"…Đụ."

Tạ Tinh Lan đang đi bình thường lại bị chọt eo, đầu sỏ vẫn là Hạ Khâm, hắn mất thăng bằng suýt cho điện thoại bay thẳng ra khỏi lầu bốn. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!