Chương 14: Quái vật

Sau đó Lâm Tư Tắc dành cả tuần để nghiên cứu ngồi cạnh cửa sổ rốt cuộc có cảnh nào đẹp, đặc biệt là anh chủ Tạ nói lời này trong một buổi trời tối mưa mịt mù.

Cho hỏi trời này thấy được cái gì? Có khi nào là… một màu đen sặc sỡ! Chắc thế giới trong mắt anh chủ khác trong mắt họ.

Vừa tan tiết tự học tối thứ hai, cô Triệu đang được cho là nghỉ phép đột nhiên xuất hiện ở cửa sau lớp, san bằng sạch học sinh chỉ bằng một trận tập kích. Cả lớp đang ầm ĩ lập tức sợ hãi nín thở không dám hó hé, ai ai cũng trầm ngâm đọc sách suy nghĩ giải bài, có triển vọng được đưa vào tài liệu giảng dạy Học viện Điện ảnh Bắc Kinh.

Triệu Diễm Phân nghiêm mặt nhưng ít nhất không nhắm vào cả lớp.

Diêm vương đứng ở cửa sau chỉ điểm: "Tạ Tinh Lan, Lâm Tư Tắc, hai em đến văn phòng với cô."

Bạn cùng bàn và bạn cùng bàn cũ của Hạ Khâm bây giờ mới chịu thôi thảo luận bài thi, bị gọi vào văn phòng.

Tai Hạ Khâm được buông tha.

Mười phút sau Lâm Tư Tắc quay về một mình, cậu ta không dời bàn về chỗ cũ mà vẫn ngồi trước Hạ Khâm. Hạ Khâm đang làm bài tập toán, câu hỏi cuối làm cậu phiền lòng, cậu ngẩng đầu nhìn Lâm Tư Tắc, cất giọng không tốt lắm: "Cậu về rồi?"

Cậu nhìn về phía cửa lớp: "Tạ Tinh Lan đâu?"

"Bạn cùng bàn cũ à, tôi thấy cậu hơi tiêu chuẩn kép đó nhé, cậu chỉ quan tâm anh Tạ mà không quan tâm tôi hả?"

"Tôi bị anh Tạ của cậu thừa kế rồi mà?" Hạ Khâm trả lời theo phản xạ.

Lâm Tư Tắc: "?"

Lâm Tư Tắc: "Lời này phát ra từ miệng cậu sao tự dưng gợi tình thế?"

Hạ Khâm: "…" Đệt, cậu rất muốn khâu miệng mình lại.

"Có điều nếu cậu muốn biết thì không phải không thể."

"Tôi không muốn biết." Hạ Khâm lạnh mặt.

Lâm Tư Tắc không để tâm cậu nói gì, cậu ta kể tình tiết tiếp theo: "Chủ nhiệm gọi bọn tôi vì vụ anh Tạ đánh nhau ở ngoài trường tuần trước, hình như tranh cãi khá nghiêm trọng, còn vào đến đồn cảnh sát."

Tay Hạ Khâm đang lật sách chợt khựng lại.

Quả nhiêm Triệu Diễm Phân tìm gặp Tạ Tinh Lan vì chuyện này, Hạ Khâm cứ nghĩ mấy ngày qua không có động tĩnh vì chú cảnh sát tha cho họ, nào ngờ lưới pháp luật tuy thưa nhưng khó lọt, Tạ Tinh Lan vẫn bị tóm.

Chỉ có cậu sống sót tự do ngoài vòng pháp luật.

Lâm Tư Tắc nói liên tục: "Cậu nói xem trong lòng chủ nhiệm tôi kém cỏi lắm sao? Chưa điều tra mà đã đinh ninh chiều hôm đó người anh Tạ kéo bè kéo lũ đi đánh nhau là tôi!" 

"Tôi không thể là bé ngoan đi học bổ túc hai ngày cuối tuần để cải thiện thành tích học tập hả?"

"Mà cậu nghĩ hôm đó ai đi với anh Tạ? Đệt! Không phải chứ, lẽ nào vị trí đàn em thứ nhất của đại ca trường của tôi bị thay thế???"

Hạ Khâm: Xin hỏi bị thay thế vị trí đó có gì đáng tiếc?

"Không được! Người duy nhất có thể thế chỗ tôi là chị dâu tương lai!"

Vẫn là Hạ Khâm: Được, mời cậu đi chết.

"Sao Tiền Phi Phàm đê tiện thế nhỉ mẹ nó, anh Tạ là trùm trường nhưng anh ấy là trùm trường có nguyên tắc, làm gì có chuyện bắt tay với bọn côn đồ bên ngoài để tống tiền, cậu ta điên rồi mẹ kiếp!"

"Cậu ta ngoác mồm bịa đặt mà có người bảo cậu ta nói thật, bộ chỉ vì anh Tạ có khuôn mặt khốn nạn nên tung tin đồn lung tung được hả?"

Hạ Khâm giật giật lông mày, cậu đóng sách bài tập lại sau đó đứng dậy.

Lâm Tư Tắc đang lảm nhảm bị hành động của cậu cắt ngang: "Đang trong giờ học mà bạn cùng bàn cũ muốn đi đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!