Chương 13: Bạn cùng bàn

Thức dậy, lại là thứ hai.

Hạ Khâm bị giảm huyết áp nhẹ do thói quen ăn uống không lành mạnh, cậu phải ngồi trên giường khoảng năm phút mới gắng gượng tỉnh táo hơn.

Đồng hồ báo thức trên điện thoại ở cạnh gối vẫn đổ chuông, Hạ Khâm tắt chuông báo sáu giờ, sáu giờ mười phút, sáu giờ mười lăm phút, sáu giờ mười tám phút, sáu giờ hai mươi phút, liên tục cả một dãy báo thức.

Sau khi tắt hết đi, cậu thấy giao diện điện thoại vẫn ở trang WeChat, nhìn kỹ hơn còn thấy một người tên "XXL" trên WeChat gửi tin nhắn đến. Hạ Khâm mở ra thấy tiền ăn hôm qua cậu chuyển cho Tạ Tinh Lan trở lại điện thoại của mình vì hắn không ấn nhận. 

Hạ Khâm ngơ ngác vài giây mới choàng tỉnh.

À đúng rồi, hôm qua cậu kết bạn WeChat với tên ngốc này, "XXL" chắc là tên viết tắt.

(*) Tạ Tinh Lan (xièxīnglán)

Cậu cứ nghĩ với tính tình trẻ trâu như Tạ Tinh Lan sẽ đặt những cái tên WeChat bất ngờ khó tưởng như "Đạp chân lành của người què" hay "Chú gián gợi cảm" các kiểu.

Có lẽ tối qua về mệt quá nên cậu chưa xóa kết bạn.

Hạ Khâm không có nhiều bạn bè trên WeChat, tổng cộng chỉ đếm trên mười đầu ngón tay, động tĩnh gần đây nhất là sáu tin nhắn liên tiếp từ Du Tỉnh, anh ta bảo muốn nói chuyện đàng hoàng với cậu.

Đã là bạn trai cũ rồi có gì hay ho mà nói chuyện? Cùng bàn xem nên chọn bảo địa phong thủy nào để an táng anh ta sao? Trong tiết thanh minh, cậu sẽ chỉ đến quan tài của Du Tỉnh nhảy một đoạn vũ điệu làng lá thôi.

Thiếu gia Hạ không thích có người lạ xuất hiện trong WeChat, xóa bạn bè hằng ngày là một trong những sở trường của cậu. 

Hạ Khâm bấm vào danh thiếp XXL, ngón cái lơ lửng trước phím xóa vài giây, cậu cụp mắt đặt điện thoại xuống giường, ngồi xếp bằng nghiêm túc quan sát như chú mèo thấy điều mới mẻ.

Nhìn chằm…

Nhìn chằm chằm…

Cuối cùng Hạ Khâm vẫn không xóa, cậu bỏ điện thoại vào cặp, lúc thay giày chuẩn bị rời nhà thì thầm nghĩ chỉ là tạm thời không xóa, tiền ăn hôm qua chưa trả thành công nên cậu vẫn còn nợ tên ngốc một ân huệ đó thôi? 

Cậu không thèm cái ân huệ này.

———

Lúc đến trường, Tây Thành đổ cơn mưa rào, mưa ở miền Nam khác miền Bắc, trời mưa đi kèm theo sương mù, độ ẩm không khí lan từ ngoài trời vào lớp làm cả trường ngập mùi hơi đất khiến Hạ Khâm khó chịu.

Thứ hai nhà trường tổ chức lễ chào cờ giữa giờ, thứ ba đến thứ sáu là chạy bộ giữa giờ. Vì trời mưa nên phần phát biểu dưới cờ dời từ ngoài vào trong lớp, học sinh nghe giọng thầy Hà qua loa phát thanh.

Bình thường đứng ngoài sân bị giáo viên trực ban là thầy Chu nhìn chằm chằm nên cảnh tượng sẽ là ở trên phát biểu ở dưới đám học sinh nhỏ giọng xì xầm, hôm nay tổ chức trong lớp nên đương nhiên không có học sinh nào chịu hiền lành lắng nghe.

Trong suốt phần phát biểu, lớp học hỗn loạn như nồi nước sôi sôi sùng sục, có tiếng trò chuyện trên trời dưới đất, tiếng ma kêu quỷ hét, thảo luận điểm số và đủ loại âm thanh.

Hạ Khâm trở về từ văn phòng, cả lớp đang trong tình trạng nhao nhao ầm ĩ, cậu khựng bước dừng trước cửa, thậm chí cậu còn muốn quay lại văn phòng im lặng đứng đờ ra ở đó thêm hai mươi phút.

Sau vài phút đấu tranh nội tâm, Hạ Khâm cầm bài kiểm tra trở vào lớp, vừa đến chỗ ngồi cậu đã nhận ra có điều bất ổn.

Tạ Tinh Lan thường hay ôm bóng rổ xuống sân vui chơi bây giờ đang ngồi an yên trong lớp. 

Không phải chứ anh bạn.

Hạ Khâm nhìn cơn mưa rào ngoài cửa sổ, cơn mưa này hoàn toàn chẳng ảnh hưởng gì đến tinh thần thi đấu thể thao của người anh em này, chỉ cần không có sét đánh, vị này sẽ có mặt ở sân bóng rổ đúng giờ đúng giấc bất chấp mưa rền gió dữ.

Hạ Khâm không hề có hứng thú với bóng rổ, cậu cũng không hiểu cả đám thối ình cướp quả bóng rổ trị giá hai trăm tệ để làm gì?

Thiếu gia đây có rất nhiều tiền, nếu thích thì cậu có thể mua hai trăm quả bóng cho nó lăn trong nhà, tất nhiên điều quan trọng hơn là…

Hạ Khâm bước tới nhìn Tạ Tinh Lan đang ngồi ngay bên cạnh bàn mình, cậu nhớ không lầm thì tên này ngồi ở dãy đầu cách xa cậu tít tắp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!