Chương 12: Thích

Sau này Tạ Tinh Lan ngẫm lại những suy nghĩ hiện lên trong đầu mình đêm đó mà thầm bất ngờ, từ trước đến giờ hắn chỉ biết mình đẹp trai và chất lừ, không ngờ bản thân hắn còn tiềm ẩn bi. ến th. ái?

Hay thật, thiết lập nhân vật càng thêm phong phú bao bọc nhiều lớp, giàu nội hàm, vừa quyến rũ vừa nguy hiểm. Tạ Tinh Lan đạt mức độ tán thưởng bản thân cao hơn.

Hay là mạch não của hắn khác người thường?

Hạ Khâm không biết tên điên nghĩ gì trong đầu, nếu cậu biết chắc sẽ sốc nặng lắm.

Cuối cùng Tạ Tinh Lan tự tổng kết suy nghĩ khó hiểu đó xuất hiện là do hắn choáng váng vì bị tát, không có bao nhiêu người dám đánh mặt hắn, Hạ Khâm để lại dấu ấn trong sự nghiệp đánh đấm mười bảy tuổi rưỡi của hắn.

Hạ Khâm xin lỗi rất không chân thành, viên kẹo bạc hà cậu cho hắn lại càng không chân thành đến cùng cực, để ý kỹ thì chẳng phải cậu lấy từ quầy tặng kẹo miễn phí ở khu lễ tân đồn cảnh sát sao.

Taobao bán nửa ký kẹo chín tệ chín còn miễn phí vận chuyển, chất lượng chắc chắn xứng với giá rẻ bèo, nhưng khi bóc ra cho vào miệng thì the mát bất ngờ, hơi lành lạnh giống bản tính của Hạ Khâm.

Điểm khác biệt duy nhất là giá cả.

Hạ Khâm giống viên kẹo đắt tiền được trưng bày trong tủ kính ở tiệm kẹo, bạn cho là nó có lớp đường phủ ở ngoài nhưng không, thực chất đó là sương giá. Ngậm vào không chỉ thấy ngọt mà là vừa ngọt vừa cay.

Tạ Tinh Lan bỗng lười tính sổ cái tát.

Hạ Khâm lại nhìn Tạ Tinh Lan một lúc, cậu thấy hắn bóc kẹo ra ăn xong tiếp tục im lặng nên đành hỏi: "Sao cậu không nói gì?"

Chẳng lẽ hắn lại đi thưởng thức viên kẹo bạc hà chưa tới một xu.

"Người anh em này đang nghĩ về thiết lập phong phú của mình, đặc sắc, quá đặc sắc."

"…"

… Tên ngốc này đừng nên nói chuyện nữa.

Hạ Khâm chợt nhận ra, ầy cậu mới là tên ngốc, lẽ ra cậu phải về nhà ngay sau khi rời đồn cảnh sát, không dưng cậu lại bị tên điên khống chế thêm mười phút.

Dành mười phút này để chơi game sẽ tuyệt biết bao nhiêu?

Hạ Khâm lười tiếp tục lãng phí cuộc sống của mình với Tạ Tinh Lan ở đây, cậu định bỏ đi, vừa mới xoay người thì một cánh tay ngang ngược chặn cậu lại.

Hạ Khâm mất thăng bằng, bên cạnh vai cậu xuất hiện một khuôn mặt đáng ghét.

"Cậu bạn đừng đi chứ, có một viên kẹo mà muốn đuổi tôi đi rồi à?"

"Cậu thấy chưa đủ sao?" Giọng Hạ Khâm vẫn hời hợt: "Bàn lễ tân đồn cảnh sát còn nhiều, nếu không đủ cậu cứ ở lại, còn được bao ăn bao ở, phân phát đồng phục."

"Sao cậu lạnh lùng thế." Không biết vì sao Tạ Tinh Lan mặt dày cỡ này, nói chuyện với cậu như với bạn thân lâu năm không gặp.

Hạ Khâm chưa từng gặp ai như hắn, cậu thật lòng muốn hỏi một câu. 

Tên ngốc này, có biết sáng nay chúng ta vẫn đang chiến tranh lạnh không?

Mà nếu hỏi thành lời thì trẻ con quá, làm cậu y hệt học sinh tiểu học, bao nhiêu tuổi còn chiến tranh lạnh với bạn cùng lớp? Vì thể diện nên cậu thiếu gia không cho phép mình rớt giá.

"Nhưng tôi thích cậu lạnh lùng." Tạ Tinh Lan bình luận.

Cảm ơn cái thích vô giá trị của cậu.

Hạ Khâm quyết định từ hôm nay làm người thích cười, cười giả tạo.

"Tôi nghĩ cậu nên đãi tôi một bữa." Tạ Tinh Lan tự quyết định.

Hạ Khâm cũng thấy nên vậy, nên mời Tạ Tinh Lan cút ngay lập tức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!