Chương 11: Kẹo

"Chú cảnh sát! Chú cảnh sát! Con không thể bị tạm giam vì lý do hình sự đâu! Người có tiền án sẽ không thi công chức được!"

Trong sở cảnh sát Tây Thành, tiếng đầu đinh gào khóc thảm thiết như quanh quẩn bên tai suốt ba ngày không ngớt.

"Ai bảo cậu gọi tôi là chú cảnh sát!"

Cảnh sát Dương năm nay mới hai mươi tám xuân xanh, trái với đầu đinh trông trưởng thành chững chạc, tuổi còn nhỏ mà bề ngoài bốn mươi.

"Bố cảnh sát! Ông cảnh sát! Bà cảnh sát! Đại lão gia thanh thiên! Hộ vệ Triển! Làm ơn đừng tạm giam tôi!"

Cảnh sát Dương: "… Làm loạn cái gì hả, đàng hoàng!"

Cảnh sát Dương dở khóc dở cười: "Cậu là người lớn rồi, nhìn lại bản thân đi, còn không chín chắn bằng hai học sinh cấp ba vị thành niên."

"Đồng chí cảnh sát đùa à?" Đâu đinh nói: "Vậy sao đồng chí không tạm giam họ? Xét về mức độ thương tích thì con mới là nạn nhân! Họ có bị thương đâu?"

"Sao lại không?" Tạ Tinh Lan đang chơi điện thoại đột nhiên lên tiếng: "Cổ tay của em trai tôi."

Tạ Tinh Lan đau buồn nói: "Vết thương ngoài da nghiêm trọng gấp mấy lần!"

Đầu đinh: "?"

Đợi thêm chút nữa sợ là tan luôn vết bầm.

Hạ Khâm vẫn đang đắm chìm trong tin nhắn WeChat của Tạ Tinh Lan vừa rồi, mấy chữ "kỹ thuật viên số 88" vờn quanh quái dị trong đầu cậu, thậm chí cậu còn bị tẩy não trong thoáng chốc.

Mãi đến khi cổ tay bị Tạ Tinh Lan nắm lấy, cậu mới giật mình: "Cậu làm gì đó!"

Cậu vội rụt cổ tay về, nơi bị chạm vào còn vương hơi ấm từ lòng bàn tay cậu thiếu niên. Lòng bàn tay của Tạ Tinh Lan to hơn cậu nhiều, dù hắn nắm cổ tay cậu nhưng khoảng ôm lấy khá lớn, cứ như nắm tay cậu.

Tạ Tinh Lan không ngờ cậu phản ứng lớn đến thế, hắn khó hiểu: "Cậu bạn có bệnh sạch sẽ à?"

"Không phải." Hạ Khâm lạnh lùng: "Cậu đừng chạm vào tôi, tôi bị dị ứng đàn ông."

Tạ Tinh Lan kinh ngạc: "Cậu mắc bệnh dị ứng hiếm gặp vậy."

Hắn tò mò hỏi: "Bình thường cậu tự chạm bản thân thì sao?"

Hạ Khâm: "…"

Lòng tò mò lớn cỡ đó sao cậu không đi nghiên cứu một vạn lý do vì sao đi? Vì sao mình lại bịa ra lời nói dối ngu ngốc thế chứ? Đôi khi Hạ Khâm không hiểu được mạch não của mình, đúng là ngu quá mà mẹ nó.

Kết quả là giây tiếp theo, chuyện ngu si hơn xảy ra.

Hạ Khâm đang tự hỏi khi nào mình mới bỏ thói miệng nhanh hơn não, phần thịt mềm sau gáy cậu đột nhiên bị nhéo.

Cảm giác này nên nói thế nào nhỉ, rất kỳ diệu, cái kiểu trạng thái tinh thần mà mình muốn chết nhưng lại thấy người đáng chết là người khác.

Thiếu gia Hạ đã mười bảy tuổi, đây là lần đầu có người dám nhéo gáy cậu như nhéo mèo, con ngươi cậu rụt lại. 

Tên đần nhéo cổ cậu vẫn giữ vẻ mặt nghiên cứu học thuật, nhéo cậu thêm cái nữa không nhẹ cũng không mạnh.

Hạ Khâm: "?"

"Cậu đang làm gì đấy?"

Hạ Khâm nghe thấy giọng mình bất bình thường, cỏ trên mộ đã cao tới ba mét.

"Kiểm tra thử."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!