Cái nóng tháng tám ở Tây Thành vẫn chưa dịu bớt, trên đường phố vẫn có người mặc áo ngắn tay. Mùa hè ở các thành phố phía nam luôn ẩm thấp oi bức, hai ngày trước trời vừa đổ cơn mưa rất to làm mặt đất ẩm ướt đến giờ vẫn chưa khô. Trường Trung học số 2 ở Tây Thành lát đá cũ kỹ, rải rác học sinh mặc đồng phục đi lại trên vỉa hè.
Nét vẽ trên bức tường đầy vết xước ở hai bên đường được bao phủ bởi nhiều lớp báo, càng đến gần cổng trường càng xuất hiện đủ loại quảng cáo bay khắp bức tường cũ đã bị vẽ một nửa.
– Bậc thầy bói! Tôi có thể biết họ của bạn chỉ trong vòng một phút!
– Hôm nay giảm giá bùa hồi tâm chuyển ý, năm tệ một tờ, giảm 20% khi có thẻ học sinh!
– Số tiền khủng tìm ba! Ứng viên đáp ứng yêu cầu: Không giới hạn độ tuổi, cấp bậc tối thiểu là Vua Star Glory!
Cuối tờ quảng cáo còn kèm theo ảnh chụp màn hình năm lần quỳ gối liên tiếp, trên đó còn có câu quảng cáo khiến người ta ngấn lệ:
"Giúp hưng thịnh thung lũng, thắp sáng ước mơ của hàng ngàn trẻ em!"
"Ba à ba đang ở đâu… con ở trong thung lũng vương giả rất nhớ ba…"
Tiếng ve kêu rả rích.
Giờ nghỉ trưa, cổng trường Trung học số 2 mở cửa nửa tiếng cho học sinh mua đồ ăn trưa ở phố ăn vặt trước cổng. Nhiều bạn nữ mặc đồng phục ngồi trong quán trà sữa lén lướt điện thoại, đúng lúc này diễn đàn trường Trung học số 2 Tây Thành đăng toàn là ảnh chụp lén.
Diễn đàn trường: Vãi chưa các anh em, trưa nay có một chiếc Rolls
-Royce đậu trước trường! Có ảnh làm chứng đây, cậu ấm cô chiêu nhà ai đi học đấy?
Bình luận theo sau:
"6666."
"Tôi có thấy, xe vẫn còn đậu ở đó."
"Nghe đồn là học sinh chuyển trường, hình như chuyển đến lớp thực nghiệm lớp 11!"
"Lớp thực nghiệm? Con nhà giàu nghĩ quẩn chuyển vào lớp thực nghiệm lớp 11 làm gì? Không muốn sống lâu thêm vài năm nữa hả…"
…
Bức ảnh chiếc Rolls
-Royce trên diễn đàn đã được chia sẻ hơn một nghìn lần nhưng người trong cuộc không hề hay biết.
Hạ Khâm đeo chiếc cặp màu đen trống không trên lưng, tay phải kéo một chiếc vali, im lặng đứng trước cửa phòng giáo vụ. Thoạt nhìn cậu là một thanh niên gầy gò có dáng người cao ngất nhưng thật ra cậu cao chưa đến một mét tám, mái tóc khá dài, đeo cặp kính gọng đen kềnh càng che đi kha khá khuôn mặt.
Nếu để ý kỹ sẽ dễ dàng nhận ra cậu là anh chàng trai bắt mắt, thậm chí có phần đẹp trai quá mức.
WeChat liên tục hiện lên những tin nhắn từ người bạn nối khố của cậu ở Bắc Kinh, Diêm Mạn nữ sĩ – người đang ôm nỗi lo ở Bắc Kinh cách xa ngàn dặm. Tin nhắn thoại lần lượt được gửi tới, mỗi tin kéo dài hơn sáu mươi giây, Hạ Khâm rũ mắt nhìn chứ không bấm vào, cậu giữ nguyên vẻ mặt hồi âm: [Tôi biết rồi.]
[Ông biết gì???]
Diêm nữ sĩ thấy câu cậu trả lời liền gửi liền tù tì biểu tượng cảm xúc tức giận, có thể nhận ra cô đang nóng nảy đến mức nào.
[Ông nghe tin nhắn thoại cuối cùng của tôi chưa???]
Hạ Khâm ấn nghe, giọng nói chuẩn Bắc Kinh uốn lưỡi cuối vần của Diêm nữ sĩ vang lên: "Mẹ của mẹ là bà ngoại, thế thì ba của ba là gì nào?"
Hạ Khâm: "…"
"Bà khùng hả, hỏi tôi câu này làm gì?"
Diêm nữ sĩ lời nghiêm chính nghĩa: [Để kiểm tra xem ông có nghe hết tin nhắn thoại không.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!