Chương 8: Hội HEAVEN

Trên đường đến thư viện Ngọc Văn gặp rất nhiều các thực tập sinh khác, nhận được dặn dò của gia đình, các cô cậu bé này đối với Ngọc Văn và nhóm cửu Hoàng rất khách sáo và khép nép, thấy tình trạng này Ngọc Văn cũng chỉ có thể im lặng. Lên bảng thông báo chung của trang viên năm nhất cậu viết một thông báo yêu cầu tất cả tập trung tại phòng sinh hoạt chung của trang viên vào lúc 7h tối.

Sau khi nhận được thông báo bên dưới ký danh Bạch Đế cả trang viên ồn ào hẳn lên nhưng không ai dám phản đối, Buby cười nhẹ nói với Ngọc Văn:

-Có vẻ không phải hoàn toàn là do gia đình, mà họ bị cậu trấn nhiếp lúc còn ở trên chuyến xe, lúc đó tớ ở toa cuối mà vẫn cảm nhận được uy áp của cậu từ toa đầu.

Ngọc Văn mỉm cười thong dong và nhún vai tỏ vẻ mình không ý kiến. Sau đó cậu quay lại và hỏi mọi người:

-Các cậu đã có dự định cho chuyến lịch luyện đầu tiên chưa?

Tất cả quay mặt nhìn nhau sau đó đó bàn tán và trao đổi ý tưởng, mọi người trò chuyện rất vui vẻ trên đường đến thư viện, bỗng Kinh Hà như nhớ tới điều gì, cậu ta quay về hướng Ngọc Văn thăm dò nói:

-Nghe cậu nói như thế hình như cậu đã có dự định rồi,…

-Ừ mình sẽ đi Akasai đại lục.

Cả nhóm nghe thế thì ngẩn người, sau đó đồng thời tìm hiểu thông tin về Akasai đại lục rồi đồng thời thốt lên:

-Cậu đùa à!

Nana khuôn mặt hơi ngưng trọng nói một cách nghiêm túc:

-Tuy Akasai đại lục là vùng đất có vô số điều huyền bí, tiềm năng để khai thác còn rất nhiều, thêm vào đó mức tiền thưởng cho chuyến lịch luyện cao đến mức không tưởng nhưng,… đến các anh chị năm 3 cũng rất không tình nguyện chọn đó làm nơi lịch luyện. Mức độ nguy hiểm cực kì cao, mạng Od God cũng đã sưu tầm đánh giá của những người từng tới đó và đưa chỉ số nguy hiểm của nó lên tới cấp độ 7, chỉ có những nhân viên chính thức mới dám đến nơi đó thôi, mình nghĩ cậu nên suy nghĩ lại thôi Ngọc Văn, tuy rằng mình biết cậu rất mạnh nhưng... như thế là quá mạo hiểm…

Diệp Kiếm lúc này lên tiếng cắt đứt lời Nana:

-Mình tin tưởng Ngọc Văn đã cân nhắc kĩ và ắt hẳn có lí do gì đó khiến cậu ấy quyết định như thế, với nếu muốn phát triển nhanh thì sự mạo hiểm là điều cần thiết.

-Đúng! Đúng! Sống mà không kích thích thì còn gì vui… mình cũng đi… Ngay lúc Dị Quân đang hò hét thì bị chị nó kí vào đầu. Lệ Băng nói với Ngọc Văn:

-Cậu có gì cần giúp đỡ thì nói với chúng tớ, chúng tớ biết hoàn cảnh kinh tế của cậu không tốt lắm.

Cảm thấy sự chân thành của các bạn Ngọc Văn nở nụ cười thân thiết nói:

-Các cậu yên tâm, mình đã chuẩn bị đầy đủ các vật dụng cho chuyến hành trình, ngày mai mình sẽ xuất phát lúc 7h sáng, mọi người tới tiễn mình nhé, theo mình tính toán tỉ lệ 1giờ:1năm thời gian thì 8h sáng hôm sau nữa mình sẽ trở lại.

Cả nhóm lại lần nữa thét lên:

-CÁI GÌ!... CẬU ĐỊNH Ở ĐÓ TỚI 25 NĂM.

Ổn định lại cả nhóm, Ngọc Văn cười khổ nói:

-Mình có rất nhiều việc quan trọng cần làm nên thời gian hơi lâu, nhưng không sao đâu đừng lo, cả ngày hôm nay mình sẽ góp ý cho các cậu về một số nơi các nên đến, đi thôi.

Trong trung tâm thư viện, một chiếc bàn hình tròn khá lớn bên trên đặt hàng chồng chồng những cuốn sách mười đứa trẻ ngồi xung quanh tra cứu, ghi chép và trao đổi với nhau rất hăng say không hề lộ ra một chút mệt mỏi.

-Linh Hư đại lục thì thế nào,… mình thấy anh chàng Ichigo này thú vị đấy,….

-Đấu la đại lục này thú vị nhỉ , hệ thống tu luyện này khá mới mình chưa thấy bao giờ,…

-Bộ Sora No Otoshimo này khá hay, em đi thế giới được không chị, chậc nhiều cô xinh ghê,…

-Im miệng, không biết mi giống ai trong nhà nữa,…

-….

Ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ thấy sắc trời đã chập choạng, Ngọc Văn nói với các bạn:

-Thôi nào bây giờ chúng ta tổng kết lại được rồi, chúng ta còn phải về chuẩn bị một số điều cho buổi họp mặt tối nay lúc 7h. Mọi đưa ra quyết định đi nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!