Chương 36: Bắt cá Michi

Cả bầy cá voi há to cái miệng khổng lồ như núi lửa khiến nước chảy vào ầm ầm. Con cá voi thủ lĩnh ho sặc sụa làm các dòng hải lưu dưới đáy biễn hỗn loạn. Mặt già đỏ lên, con cá voi này nói:

-Cái này,… vấn đề yêu tự do,… 20000 giọt… có thể bàn lại.

-Không cần thiết, tất cả chúng ta đồng ý với đề nghị của ngươi – Tiên nhân trẻ tuổi.

Ngọc Văn nghe bảy con cá voi khác nói mình là Tiên nhân cũng không hề ngạc nhiên, trong bảy con cá voi này thì có một con là Sirinou Nagu đã có thể bay lượn trên bầu trời với chiến lực Tiên nhân. Ngọc Văn lên tiếng:

-Mấy ngày nữa ta sẽ đưa trước 10000 giọt Thanh Thủy cho các người xem như làm lễ gặp mặt và lấy được sự tin tưởng đến từ các ngươi.

-Thay mặt toàn bộ tộc cá voi Nagu, chúng ta cảm ơn ngươi – Tiên nhân trẻ tuổi.

-Về sau cứ gọi ta là Ngọc Văn, hẹn gặp lại.

Lúc Ngọc Văn trở về trong thành phố và đến phòng làm việc của mình thì mọi người đã về hết cả. Ngồi giữa căn phòng rộng lớn trống trải Ngọc Văn gõ nhẹ vào chiếc khuyên tai, màn hình trong suốt hiện lên trước mặt, Ngọc Văn vào giao diện của khu thương mại Stone Bridge và đặt mua 20000 giọt Thanh Thủy, tốn mất 1400 GC sau khi đã được ưu đãi 30% Ngọc Văn nhận được tin nhắn rằng 5 ngày sau hàng hóa sẽ được đưa đến. Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên, Ngọc Văn nói sau khi đã tắt màn hình:

-Cửa không khóa, mời vào.

-Hi hi, lâu ngày rồi không gặp, giờ em đã ra bộ dáng của ông chủ rồi….

Giọng nói thánh thót quen thuộc vang lên khiến Ngọc Văn day day trán. Mikari đến bên cạnh Ngọc Văn và gác một tay lên vai cậu, tay còn lại thì nâng cằm Ngọc Văn, rất ra dáng nữ lưu manh, Mikari nói:

-Gương mặt này,… cảm giác thật tốt quá, để chị nếm thử chút nào,… chậc chậc,…

Nói rồi cô bất ngờ vươn chiếc lưỡi hồng liếm nhẹ trên vành tai như mĩ ngọc của người thiếu niên, Ngọc Văn trên trán đen lại, bà chị này gần đây lớn mật lên hẳn, cậu vươn tay cốc vào đầu Mikari:

-Á!... đau quá,

Ôm đầu một cách ủy khuất, Mikari giương đôi mắt đầy nước đáng thương nhìn Ngọc Văn, ở một bên Gikuya cũng tròn xoe mắt tội nghiệp nhìn cậu ý bảo đừng đánh cô ta mà đánh chị này. Nở một nụ cười tàn bạo, Ngọc Văn nói:

-Hơ hở,… thật quá đáng mà, không biết hai người đã đi đâu rồi học mấy thứ này, gan to hơn nhiều lắm,…

-Oa,… Ngọc Văn thật đáng sợ.

Mikari và Gikuya đồng thời la toáng lên, Ngọc Văn nhóm ba người nhìn nhau sau đó cười cột cách vui vẻ và thân thiết. Gikuya dịu dàng lên tiếng:

-Em đã vất vả rồi.

Ngọc Văn mỉm cười lắc đầu, sau đó cả ba thảo luận rất vui vẻ về thử thách sẽ tiến hành vào ngày mai tại biển Bắc.

4h sáng, trước cổng phía Đông thành phố Clouds Peace, gần mười triệu người đã tập trung đen nghịt nơi đây. Ngọc Văn, Mikari và Gikuya cùng vẽ một chú ấn tạo ra một thông đạo cực lớn. Sau khi đã hoàn thành thông đạo và dẫn theo tất cả bước qua, Ngọc Văn xoay người nói với tất cả mọi người trong công hội:

-Mọi người, sáng ở biển Bắc lạnh không?.

-LLL…. ẠNNNNN…. HHH!....

Mọi người run lập cập hô lên. Ngọc Văn mỉm cười tiếp tục:

-Từ đây đên địa điểm tập kết có 2000Km, chúng ta sẽ chạy băng qua mặt biển để khởi động cho ấm người nhé.

-NOOOOOOO!...

-Thôi nào, những người trẻ tuổi, tốc độ của các người đủ để chạy trên mặt biển rồi, nếu ai lỡ té xuống thì có đồng đội đỡ nên không cần lo lắng. Được rồi xuất phát.

Nói rồi Ngọc Văn, Mikari cùng Gikuya biến ảo ra một bộ đồ thể thao gọn gàng rồi dẫn đầu chạy băng băng trên mặt biển. Hàng triệu người phía sau cũng lục tục lướt trên mặt biển chạy theo nhóm lãnh tụ. Thấy mọi người vẫn chưa tỉnh ngủ, Ngọc Văn hô lên:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!