Băng qua hàng trăm dãy núi, vượt hàng nghìn con sông với tốc độ gần như thuấn di, Ngọc Văn tim bỗng buốt lại khiến cậu ngẩn ngơ và rơi xuống đất, điên cuồng lên và gầm thét khiến không gian chấn động dữ dội bởi trước mắt cậu là hình ảnh người thanh niên trên không trung chuyển động thanh kiếm đen khổng lồ đâm xuống một cô bé mặc kimono vô cùng xinh đẹp đang thê mĩ nằm trên mặt đất.
Phập!...
-KAKYOU!............ AAAAAAAAA
Nhìn thân thể không còn linh hồn bên trong, Ngọc Văn gào lên khiến dãy núi gần đó bị nổ tung và tan thành bụi bặm.
Lục Đạo Tiên nhân hơi giật mình bởi xuất hiện vị tiên nhân nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, Tiên nhân đối với hắn bây giờ cùng con kiến cũng chẳng khác nhau lắm. Thu hồi thanh kiếm diệt hồn Miguchi, Lục Đạo lẳng lặng đánh giá ba người vừa tới, hai người là người quen cũ còn một người trẻ tuổi vô cùng lạ mắt, có lẽ là Tiên nhân mới, hắn cất giọng:
-Gikuya, Mikari, cũng đã 5000 năm rồi nhỉ, ta khuyên các ngươi tốt nhất nên quản tốt bọn chúng, nếu không chỉ làm chúng uổng mạng thôi. Đây là?.
-Một Tiên nhân mới, bạn
- của
- cô
- bé
- mà
- ngươi
- giết….
Mikari nhìn dữ dội vào Lục Đạo và gằn từng chữ nói. Lục Đạo Tiên nhân tùy ý nói:
-Lũ sâu bọ và mấy con sâu bọ khá lớn mà thôi.
Sau đó hắn phất tay áo biến mất trong không trung.
…
Ngọc Văn chậm rãi đến bên thi thể Kakyou, lúc này cậu tùy ý để mưa rơi ướt cả cơ thể, nâng cơ thể đã mất đi sinh mệnh của Kakyou trên tay và đặt nhẹ vào môi nàng một nụ hôn sau đó thì thầm vào tai nàng:
-Mình yêu cậu Kakyou, mình yêu cậu từ lúc chiếc khăn tay cậu nhẹ chạm mặt mình, mình đã không thể nói ra tình cảm thật, mình xin lỗi,… xin lỗi,….
Nói rồi Ngọc Văn quỳ nơi đó không nhúc nhích trong tay cậu thân xác Kakyou hóa thành ánh sáng tan vào không khí, nỗi đau thương vô hạn của cậu làm bầu trời đang mưa càng thêm ảm đạm. Lúc này hai người nhẹ nhàng đến bên ôm lấy Ngọc Văn và nhẹ nhàng vỗ đầu cậu như người mẹ dỗ dành đứa con đang đau khổ của mình. Ngọc Văn cảm giác trời đất quay cuồng, đau đớn vì mất người yêu được vỗ về nhẹ nhàng khiến cậu bất tỉnh. Mikari nhìn Ngọc Văn gục trong lòng mình bi thương nói:
-Không ngờ cậu bé có thể giữ được lý trí như vậy, thật khó tin.
-Bây giờ cậu bé đang chịu nỗi đau về linh hồn rất lớn và lâm vào trang thái ngú say. Chúng ta nên đưa cậu ấy về, đến tẩm cung của ta có Diệu Hỏa có tác dụng bồi bổ linh hồn rất mạnh, ngươi cũng nên mang Thanh Thủy đến, hai chúng ta sẽ ơ tại cung điện của ta và làm cậu bé tỉnh lại,… Mọi chuyện sau đó chỉ có thể để cậu bé tự quyết định.
Nói rồi Gikuya mang theo Ngọc Văn bay đi. Mikari nhìn vào nơi Kakyou tan biến, cô thấy chiếc khăn tay trắng tinh trên thêu hai dòng chữ "Ngọc Văn, Kakyou vĩnh luyến" cô thì thầm:
Vĩnh biệt, có lẽ em cũng nghe được lời cậu ấy nói đúng không Kakyou.
Thu chiếc khăn tay lại Mikari biến mất. Bầu trời lúc này cơn mưa tầm tã đã tạnh, ánh mặt trời chiếu xuống đại địa.
…
Kakashi khi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm trong một căn nhà bằng tre rất u nhã, từ bên vách truyền ra mùi nước thuốc thơm dịu. Anh đặt tay lên trán, nhắm mắt lại và nhớ đến uy thế khủng bố của Lục Đạo, khi đó Kakashi đang ở trên bờ vực đợi Ngọc Văn thì thấy được cô bé đã rơi xuống cùng Ngọc Văn bay lên, vị Thánh giả tổ tiên của cô bé đã rất ngạc nhiên khi phát hiện Kakyou đã là một Chân nhân, đúng lúc cô vừa định nói gì đó thì uy thế khủng khiếp từ trên trời đổ ập xuống, đó là những gì cuối cùng Kakashi nhìn thấy được.
Lúc này một cô gái xinh đẹp, thanh nhã tầm 18 tuổi từ gian phòng kế bên bước ra, cô có mái tóc trắng cột đuôi ngựa phía sau, cô vận một thân trang phục ninja nhưng không có biểu tượng của làng nào cả. Khi thấy Kakashi đã tỉnh, cô vui vẻ nói:
-Anh đã tỉnh, em mang thuốc đến rồi, hai ngày trước em thấy anh ở trên một ngọn cây với rất nhiều vết thương,… em… em đã băng bó hết cho anh rồi.
Hơi ửng hồng gương mặt cô tiếp tục nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!