Chương 7: (Vô Đề)

Từ ngày gặp Giang Yến Ly, ta cảm thấy trong lòng bất an.

Mấy lần đều muốn tìm cơ hội nói cho Ngụy Tầm biết.

Nhưng hắn mới nhậm chức, thường xuyên bận đến khuya mới về nhà, ta mãi không tìm được cơ hội mở lời.

Cứ thế mà kéo dài, kéo đến khi Ngụy Tầm muốn tổ chức tiệc ở nhà mời thuộc hạ cùng gia quyến của bọn họ.

Vì vậy, sáng sớm hôm nay ta đã bắt đầu xay đậu, làm đậu hoa.

Ngụy Tầm ở cửa đón khách, ta thì bận rộn ở sau bếp.

Đợi sảnh trước ngồi gần đủ, Ngụy Tầm đến sau bếp tìm ta.

Thấy ta đang làm đậu hoa, hắn nhíu mày, giật lấy cái muỗng của ta.

"Không cần làm cho họ đâu, nàng cứ ra sảnh trước ngồi đợi là được rồi."

Ta biết hắn sợ ta mệt.

Ngụy Tầm hôm nay mặc quan phục màu đỏ, tôn lên càng làm hắn thêm tuấn tú.

Nhưng vị Ngụy đại nhân dáng người cao ráo lại ở trong bếp bận rộn không ngừng, ta không nhịn được cười thành tiếng.

Ngụy Tầm oán trách nhìn ta một cái.

Ta đến dỗ hắn: "Đều là đồng liêu của chàng, ta muốn để lại ấn tượng tốt cho họ được chứ?"

"Thôi được rồi mà, chàng cứ ra sảnh trước tiếp đãi khách đi, chàng không ở đó sao được, ở đây có ta lo rồi, ta chỉ làm lần này nữa thôi."

Ta phải dỗ dành, khuyên bảo mãi mới khiến Ngụy Tầm rời khỏi bếp, nhưng trước khi đi, ta phát hiện trên mặt hắn không biết từ lúc nào đã dính một vết tro.

Ta cười thầm lấy khăn tay ra lau sạch cho hắn.

Ngụy Tầm luyến tiếc không chịu đi, ta lại dỗ hắn vài câu, hắn mới quay đầu rời đi.

Hắn đi rồi, ta đang cảm thấy trong lòng ngọt ngào, quay đầu lại thì thấy hai người đứng ở hành lang đối diện.

Giang Yến Ly mặt mày đen sạm, còn Lâm Nguyệt Như bên cạnh hắn thì mặt đầy kinh ngạc.

Nhìn Giang Yến Ly dẫn Lâm Nguyệt Như hùng hổ đi tới.

Ta không động đậy, chỉ cởi tạp dề trên người xuống.

"Nàng với Ngụy Tầm có quan hệ gì?" Giang Yến Ly hỏi thẳng.

"Người ta muốn gả chính là chàng ấy."

"Thẩm Thước, đừng nói bậy!"

Giọng nói của Giang Yến Ly gấp gáp.

Lâm Nguyệt Như lại cười nói: "Yến Ly, đừng như vậy, đây là chuyện vui, Thẩm cô nương cũng coi như tìm được chỗ tốt, Ngụy Tầm này chính là tân khoa trạng nguyên, còn được Thánh thượng ưu ái, làm thiếp thất của hắn cũng coi như không tệ."

"Chỉ là Thẩm cô nương, ngươi không báo trước cho Yến Ly là sơ suất của ngươi, Yến Ly tuy thông tình đạt lý, nhưng dù sao ngươi cũng là tì nữ của hắn, ngươi muốn lấy chồng vẫn nên báo trước mới phải chứ."

Lời của Lâm Nguyệt Như vừa dứt, sắc mặt Giang Yến Ly càng khó coi hơn.

"Nàng muốn làm thiếp của hắn? Mọi người đều biết, Ngụy Tầm hắn có một vị hôn thê tình sâu nghĩa nặng, gả cho hắn thì nàng có được lợi lộc gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!