Trước đó vài ngày Ngụy Tầm ngồi trên con ngựa cao lớn, đội hoa đỏ, phía sau là đội nghi trượng trở về Lâm An.
Ta mới biết hắn đã đỗ trạng nguyên, ta đang chuẩn bị tìm cơ hội trả ngọc bội cho hắn, thì hắn đã đến cửa.
Ngụy Tầm tựa vào cửa, mặt mày mỉm cười.
"Thẩm nương tử, ta đến thực hiện lời hứa đây."
Ta thực sự cảm thấy đầu óc của hắn bị hồ đồ, bỏ qua hôn sự với Thừa tướng, quay đầu tìm ta, một thôn phụ chỉ bán đậu hoa.
Ta trả ngọc bội cho hắn, cố ý nói với giọng hung dữ: "Ta đây không dám trêu chọc trạng nguyên lang, xin hãy thanh toán bạc, chúng ta không nợ nần gì nhau nữa."
Nhưng Ngụy Tầm đã quyết tâm quấn lấy ta.
Dù ta có lạnh lùng thế nào hắn cũng không lay chuyển, còn tranh giành giúp ta làm việc.
Chẻ củi, tưới rau, xay đậu thậm chí cả bán đậu hoa hắn cũng muốn nhúng tay vào.
Ta không có cách nào với hắn, sáng canh năm ta ra bày quán, canh bốn hắn đã đợi ta ở cửa nhà.
Cứ thế quấn lấy ta nửa tháng.
Ta nghĩ ngày mai hắn còn đến, ta sẽ nói chuyện tử tế với hắn.
Bảo hắn hãy từ bỏ ý định này.
Nhưng ai ngờ, sáng hôm sau ta mở cửa, lại không thấy bóng dáng Ngụy Tầm đâu.
Không chỉ vậy, từ ngày đó, Ngụy Tầm liên tục nửa tháng không xuất hiện.
Cuối cùng hắn cũng hết kiên nhẫn, ta đè nén nỗi thất vọng trong lòng.
May mà ta chưa bao giờ tin là thật.
Hôm nay ta không bày quán, vì trời đang mưa lớn, ta ở nhà, hiếm khi được thảnh thơi, ta nhìn những hạt mưa nhỏ dày đặc rơi trên phiến đá xanh.
Không biết từ lúc nào, ta đã ở Lâm An được gần một năm rồi.
Ta đột nhiên nhận ra, đã thật lâu ta không nhớ đến Giang Yến Ly.
Hắn ta ghét nhất ngày mưa, trước đây, vì hắn ta ghét, nên ta cũng ghét.
Không biết hắn ta phát hiện ta không đi Thục Châu, sẽ có phản ứng thế nào.
Có lẽ cũng không có phản ứng gì, dù sao trong lòng hắn ta, ta cũng không quan trọng gì mấy.
Tiếng gõ cửa đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
Ta chống ô ra mở cửa, lại bị người đến làm cho giật mình.
Là Ngụy Tầm, lúc này hắn đã ướt sũng vì mưa.
Ta không kịp nghĩ nhiều, vội vàng che ô cho hắn.
"Mau vào tránh mưa, ngươi làm sao vậy, ướt sũng hết cả rồi."
Ngụy Tầm lại nhìn ta chăm chú, ta giục hắn mau vào, hắn vẫn bất động.
Ta trong lúc gấp gáp nắm lấy tay hắn, muốn kéo hắn vào dưới mái hiên, nhưng bị hắn nắm chặt lấy
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!