"Thẩm nương tử".
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, ta quay người lại.
Lại là Lý đại nương hàng xóm, từ khi ta tặng bà ấy vài miếng đậu phụ, bà ấy lại thấy ta một mình, liền nảy sinh ý định làm mai mối.
Lý đại nương nhiệt tình, ta mặt mỏng cũng không dám từ chối.
Tháng này bà ấy đã giới thiệu cho ta đối tượng xem mắt thứ ba rồi.
"Thẩm nương tử, hôm nay ta thật sự không lừa ngươi, vị công tử này thực sự không tệ, gia cảnh sung túc, còn vừa thi đỗ tú tài, phụ mẫu cũng rất tốt."
Ta không ngừng gật đầu, tay lại thoăn thoắt múc một bát đậu phụ cho bà ấy.
"Lý đại nương, uống bát đậu hoa đi."
Tranh thủ lúc Lý đại nương uống đậu hoa, ta vội vàng dọn hàng lẩn trốn, vì thực sự không có phúc hưởng thụ.
Trải qua chuyện với Giang Yến Ly, ta không còn ý nghĩ gì về chuyện hôn nhân nữa.
Chỉ muốn an phận ở một nơi hẻo lánh, yên tĩnh sống qua ngày.
Khi về đến nhà, ta đưa bát đậu hoa cuối cùng còn lại cho thư sinh nghèo đối diện.
Thư sinh họ Ngụy, song thân mất sớm, gia cảnh bần hàn, nhưng người lại nỗ lực, thi Hương đỗ thứ ba.
Vì tiền đều mua bút mực giấy nghiên, đói ngất xỉu trước cửa nhà ta, ta đã cho hắn một bát đậu hoa.
Ngày hôm sau hắn ta đến tận nhà cảm ơn, giọng điệu chân thành, thậm chí còn viết cho ta một bài phú, khiến ta dở khóc dở cười.
Từ đó, ta ngày ngày để dành một bát đậu hoa cho hắn.
Thư sinh mặt mày thanh tú, đỏ mặt nhận lấy bát của ta.
"Thẩm nương tử, đa tạ".
Ta phẩy tay, về nhà chuyên tâm rửa thùng đậu hoa của mình.
Một lát sau, thư sinh vẫn như cũ đến trả bát.
Nhưng lần này ngoài cái bát, còn có một miếng ngọc bội.
"Thẩm nương tử, đây là ngọc bội gia truyền của ta, ngày mai ta sẽ vào kinh ứng thí, Ngụy mỗ lấy ngọc bội này lập lời thề, nếu may mắn đỗ tiến sĩ, nhất định không phụ Thẩm nương tử, kiệu lớn tám người nâng, đón Thẩm nương tử về nhà".
Ta bị lời thề đột ngột này làm cho giật mình.
"Ngươi không cần… Ta cho ngươi những bát đậu phụ đó không đáng giá bao nhiêu tiền"
Ta không ngừng phẩy tay.
Ngụy Tầm lại chắp tay vái ta.
"Những lời vừa rồi đều là lời từ đáy lòng ta, Thẩm nương tử, Ngụy mỗ phải lòng nàng."
Ta tâm trạng phức tạp, nào có ai vì vài bát đậu hoa mà động lòng.
Ta biết rõ mình dung mạo bình thường, cũng không biết cầm kỳ thi họa của tiểu thư khuê các.
Ngụy Tầm tuy nghèo, nhưng ta cũng đã gặp không ít quan lại hiển quý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!