Chương 50: (Vô Đề)

Cuối cùng Ngôn Dương vẫn nôn.

Sau khi vứt xác, trên đường trở về viện nghiên cứu. Cậu băng qua khu giải trí ở trung tâm thành phố, dưới một tấm biển quảng cáo ba chiều, nôn như một tên ma men không biết kiềm chế.

Đêm đã về khuya, đèn trên phố đi bộ càng lúc càng rực rỡ, đèn neon chiếu thẳng lên bầu trời đêm, giống như một chiếc cầu thang giả dối dẫn lên vũ trụ.

Cách biển quảng cáo không xa, một quán bar chủ đề vùng đất bỏ hoang đang đông đúc khác thường, tiếng nhạc át hẳn tiếng nôn của Ngôn Dương.

Có một thanh niên say bí tỉ, không tỉnh táo, đang ngồi bệt bên lề đường, quan sát dáng vẻ đau khổ của Ngôn Dương hồi lâu, phá ra cười,

"Anh chàng kia, uống say rồi phải không!"

Rõ ràng người này đã quen với bãi nôn mửa khi say xỉn, Ngôn Dương ngẩng đầu liếc nhìn y, không kịp nôn cả nham hiểm trong đáy mắt ra ngoài.

Biểu cảm mơ màng của thanh niên bỗng tỉnh táo, y vất vả đứng dậy, lảo đảo đi tới, chìa chai rượu Anisette chỉ còn đáy trong tay cho Ngôn Dương, Súc miệng không?

Ngôn Dương sửng sốt, vốn tưởng người này sẽ thức thời cút đi, không ngờ là lòng tốt của người lạ.

Cậu cảm thấy khó chịu, về mặt tinh thần – Cậu quá hổ thẹn để nhận lòng tốt này.

Cậu vừa chém nát một người lạ khác. Vì ham muốn của bản thân.

Thực ra Ngôn Dương đã nôn sạch mọi thứ trong dạ dày từ lâu, có điều cảm giác buồn nôn vẫn không tha cho cậu, ép dúi đầu cậu bắt cậu nôn khan tiếp, dường như thế là có thể nôn sạch dơ bẩn trong lồng ngực ra ngoài.

Cậu nhìn vết trầy trên chai rượu Anisette, cảm thấy kiệt sức trong chớp mắt.

Cuối cùng cậu cũng dừng lại, từ từ ưỡn thẳng lưng, nhận chai rượu.

Trong đó chỉ còn sót lại ba bốn hớp, hai hớp nhổ ra rửa sạch khoang miệng, một hớp còn lại thì nuốt để gột rửa linh hồn.

Ném chai rượu vào thùng rác, chào tạm biệt chàng thanh niên, Ngôn Dương đi thong thả trên con đường khu giải trí, vừa lau miệng liên tục như điên, vừa thầm bực bội uổng công thay bộ quần áo này, mùi chua lòm đó phủi mãi không hết.

Nhìn từng cặp trai gái đi ngang qua, từng khuôn mặt tươi cười trong ánh đèn rực rỡ chèn ép phổi cậu, chỉ cần nghĩ đến những thứ trước mắt đều là giả, ngay cả bậc thang neon trong màn đêm cũng bị hạ xuống.

Ngôn Dương rẽ vào một con hẻm, cuối cùng cũng thoát khỏi đèn đóm dường như sắp đổ sập xuống ngay tức khắc, người ở đây cũng ít, túm năm tụm ba, cậu vừa rẽ vào góc ngoặt bèn đi lướt qua một người khác.

Chỉ liếc nhìn, Ngôn Dương đã nhìn rõ.

Khuôn mặt của người đi lướt qua giống như thần dùng một cây bút lông chồn, vung bút chấm ánh trăng.

Quen thuộc quá.

Nhịp tim Ngôn Dương chững lại, hơi thở trở nên rất nông, thời gian như bị kéo dài vô tận, người đó thong thả đi lướt qua vai cậu, Ngôn Dương ngoái đầu khó tin nổi.

Tình cờ người đi lướt qua rẽ ngoặt, Ngôn Dương chỉ kịp liếc nhìn. Vẫn là góc nghiêng.

Thứ cuối cùng Ngôn Dương nhìn thấy được chỉ là một đoạn bắp tay lộ ra dưới ống tay áo màu đen được xắn lên của người đi lướt qua, trắng như sao biển cát.

Đó là Du Phùng.

"Ngôn Dương, ngoảnh đầu."

Giọng nói vang lên đằng sau lưng, giọng điệu lạnh nhạt, ngầm chứa cảnh cáo.

Ngôn Dương như bị điếc, không để ý đến giọng nói đằng sau lưng, chỉ nhìn nơi Du Phùng rẽ mà không nói gì.

"Cậu biết cậu bây giờ tuyệt đối không thể dính dáng gì đến cậu ấy phải không?"

Ngôn Dương đột ngột hoàn hồn, ngoái đầu lại, sải bước đi tiếp như không có gì xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!