Anh đã quen với việc nói chuyện thẳng thắn, nói những lời dỗ dành cũng không quanh co lòng vòng, khiến lòng người rung động.
Ngày hôm đó cô đã trải qua quá nhiều chuyện, tâm tình quả thực không được tốt, cô không có khẩu vị khuấy mì ramen trong bát, ăn từng miếng nhỏ, đầu óc vẫn còn trong trạng thái mơ hồ.
Trong suốt quá trình, Thẩm Dực thật sự không làm gì cả, anh cầm một đôi đũa sạch sẽ gắp thịt nướng trong bát sang bát cô, chống khuỷu tay, chậm rãi nhìn cô ăn mì.
Khi đã gần no, cô đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi: "Tối nay anh không có việc gì làm sao?"
Khương Dư Dạng nhớ tới lúc trước hai người vốn định đi trượt tuyết vào đêm giao thừa, vừa nhận được điện thoại, anh liền quay lại công ty, nửa đêm vội vã trở về Thượng Hải thì đã hai, ba giờ sáng.
Khi đó Tập đoàn Quân Liên vẫn đang trong giai đoạn phát triển, mọi việc không thể quyết định nếu không có anh, tính tình Thẩm Dực không giống như quân vương bất tảo triều.
Những người như anh tâm lý đã lệch lạc từ khi còn nhỏ, khát vọng vươn lên đỉnh cao của anh chưa bao giờ bị anh che giấu.
"Có xã giao, tôi không đi." Giọng Thẩm Dực rất nhỏ, như đang thì thầm điều gì đó chỉ thuộc về hai người.
Cô đang lau khóe môi, cảm thấy khá ngạc nhiên khi nghe những gì anh nói.
Lo lắng cô sẽ nghĩ là gánh nặng, anh nói thêm: "Đây không phải là buổi xa giao đứng đắn, đi hay không đi cũng không sao."
"Sau khi từ chối, tôi sẽ phải đón năm mới một mình." Thẩm Dực đáng thương nói.
Thật ra người đàn ông như anh muốn gì mà không có, chỉ cần tùy tiện ngoắc tay là đã có người cùng đón giao thừa.
Anh dùng lưỡi đẩy má, thoải mái cười: "Đúng lúc, Dạng Dạng, có em ở đây rồi."
"Tôi không phải." Khương Dư Dạng phủ nhận, môi đỏ răng trắng, khuôn mặt trắng nõn như ngọc.
Thẩm Dực híp mắt, áp suất xung quanh có chút nguy hiểm: "Vậy em dự định đón giao thừa với ai?"
Hóa ra một người tự chủ tốt như vậy sẽ có ngày trở nên lo lắng vì một câu trả lời.
"Kiều Tụng… cô ấy hẹn tôi đến Hậu Hải đón giao thừa, nhưng cô ấy không đến vì ở nhà có việc bận." Cô không nghĩ lời nói của mình có gì sai trái, ngước mắt lên nhìn vào mắt anh.
Thẩm Dực bình thường lại, trong đôi mắt đen tuyền mang theo nụ cười nhàn nhạt, anh không khỏi cảm thấy Kiều Tụng lần này giúp đỡ anh được một việc.
Dù quá trình diễn ra thế nào cũng không quan trọng, dù sao hiện tại anh là người ở bên cạnh cô, thế là đủ rồi.
Hai người lần lượt rời khỏi quán mì. Ban đêm, hồ Hậu Hải biến thành màu đen, có lẽ là vì trời sắp mưa, không khí mát mẻ hơn trước.
Xung quanh toàn là ánh đèn sặc sỡ, đi qua con phố bar thịnh vượng nhất, bên trong có nhiều ban nhạc đang ca hát, nhiều cặp đôi đang yêu đi đến đâu cũng muốn ôm nhau, cô liếc nhìn rồi tự giác thu hồi ánh mắt.
Thẩm Dực luôn nghe theo ý kiến của cô. Anh không nắm tay mà lặng lẽ đi bên cạnh cô, như trông coi trẻ con.
Khương Dư Dạng vốn là đang đi loanh quanh, lại vô tình vượt qua đám người ồn ào, đi càng ngày càng xa vào trong ngõ.
Lúc mới đến Thủ đô, cô thật sự không thể tìm đường ra khỏi ngõ, nhưng hiện tại cũng không khá hơn là mấy.
Nghĩ kỹ lại, cô chỉ đến Hậu Hải mấy lần, mấy lần đến Hậu Hải đều có liên quan đến Thẩm Dực.
Khi cô mới đến Thủ đô, ông cụ Thẩm đã nhờ Thẩm Dực đưa cô đi trượt băng ở Hậu Hải. Là một cô gái phía Nam nên đây là lần đầu tiên cô thử trượt băng.
Động tác của Thẩm Dực rất thuần thục, sau khi mang giày trượt cho cô, anh bắt đầu tự mình trượt băng, không hề có ý định quan tâm đến cảm xúc của cô.
Nói cách khác, chàng trai trẻ chỉ có ý định hoàn thành nhiệm của trưởng bối, còn những việc khác không nằm trong phạm vi xem xét của anh.
Khương Dư Dạng chật vật đứng dậy, cố gắng mấy lần nhưng vẫn ngã xuống đất, sau đó cô tự mình đứng lên, vịn vào lan can, cố gắng trượt.
Trượt được một lúc, Thẩm Dực nhận được điện thoại rồi nói anh sẽ rời đi một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!