Cô không thể không cảm nhận được sự đụng chạm ấm áp ấy. Trước đây, khi hai người thân mật, anh đã hôn từng tấc da trắng như tuyết, thậm chí còn cố ý để lại dấu vết.
Nhưng đã lâu chưa từng đụng chạm như vậy nên tâm trí cô như pháo hoa nở rộ, và tim đập như sấm.
Khương Dư Dạng không biết tại sao mình không lập tức đẩy anh ra, chẳng lẽ cô muốn anh làm bậy?
Sau một lúc im lặng, người phía sau rõ ràng không hài lòng với sự tiếp xúc này.
Thẩm Dực nửa ôm cô, đôi môi mỏng hơi mở, khẽ cắn xuống gáy cô.
Không đau, thậm chí còn có chút tê ngứa.
Anh là chó sao? Sao anh vẫn giống trước, không thay đổi gì.
"Thẩm Dực..." Hơi thở của Khương Dư Dạng không ổn định, cô vùng vẫy trong vòng tay siết chặt của anh.
Cô thấp giọng mắng: "Không phải anh nói chỉ ôm một chút thôi sao?"
Thẩm Dực liếm môi, khẽ than một tiếng như vô cùng thỏa mãn, sau đó buông tay ra, lười biếng đứng đó.
Anh cười, hàng mi đen cụp xuống, bóng mờ nhạt dần tan ra, dần lấy lại tiêu cự.
"Dạng Dạng... Xin lỗi, tôi không nhịn được."
Cách xin lỗi của anh thật khiến người khác tức giận, khác hoàn toàn khuôn mặt đáng thương, cố ý làm nũng khi nãy, chỉ thiếu một việc viết hai chữ "xấu bụng" lên mặt.
Khương Dư Dạng xách quần áo rồi lùi lại hai bước, tìm hộp giấy rồi chà xát mạnh phần sau gáy. Sau khi lau khô dấu vết mới vo giấy thành viên rồi ném vào thùng rác.
Những gì Thẩm Dực nói đều là sự thật, anh ghen tị khi thấy cô ở cùng người đàn ông khác là thật, không nhịn được muốn ôm cô, hôn cô cũng là thật. Ở trước mặt Khương Dư Dạng, anh không muốn che giấu cảm xúc của mình.
Cô xoay người, mặt đỏ như ánh chiều lúc chạng vạng: "Tôi về đây."
Thẩm Dực đứng yên tại chỗ, ánh mắt dừng lại ở chỗ anh khẽ cắn.
Da cô rất mỏng, lúc anh cắn đã cố gắng kiềm chế để không lưu lại dấu vết, nhưng Khương Dư Dạng lại dùng khăn giấy lau mạnh nên để lại một mảng đỏ.
Anh đi đến giúp cô chỉnh lại tóc mái dưới chiếc mũ lưỡi trai, dùng tóc che đi vết đỏ sau gáy của cô.
"Thẩm Dực, đừng chạm vào tôi." Khương Dư Dạng khịt mũi: "Chúng ta bây giờ chưa đến mức độ này."
Anh cong môi, cố ý hỏi: "Mức độ nào?"
"Chỉ là..." Phương diện này cô hoàn toàn không phải đối thủ của anh nên chỉ có thể quay mặt đi, nghiêm túc nói: "Không được ôm, hôn hay ép tôi làm những chuyện khác."
Thẩm Dực gật đầu, nghiêm túc nói: "Được, tôi hứa lần sau sẽ chú ý."
Còn lần sau sẽ chú ý? Không có lần sau đâu! Không bao giờ!
Khương Dư Dạng đến cửa thang máy, thấy anh như tuỳ tùng đi theo mình. Cô khó hiểu nhìn anh một cái, cố chấp nói: "Không cần anh đưa về."
Thẩm Dực khẽ nhướn mày: "Mặc dù đây là lần đầu tiên tôi theo đuổi một người, nhưng tôi vẫn biết việc đưa một cô gái về nhà vào ban đêm là điều cơ bản nhất."
Thấy thang máy tới, anh vào trước rồi ấn nút tầng trệt.
Khương Dư Dạng đột nhiên không biết nói gì: "..."
Thẩm Dực đưa cô đến dưới lầu, sau khi nhìn cô lên nhà mới quay lại xe, dùng bật lửa châm một điếu thuốc rồi từ từ nhả ra một làn khói.
Mãi đến khi đèn của tầng lầu sáng lên, anh mới lái xe rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!