Thẩm Dực dừng ngón tay đang lật thông tin, ngước mắt nhìn đồng hồ, ánh mắt sắc bén.
Người tài xế vẫn đứng đó nói đùa: "Nhưng đến tầm tuổi này thì tôi cũng không biết mấy đứa chúng nó thích người nổi tiếng nào. Chỉ cần con gái tôi vui là được rồi."
Anh không đáp lại, liếc nhìn dòng xe chạy trên đường rồi nói thẳng: "Hết chắn rồi".
Hội nghị thượng đỉnh công nghệ này được tổ chức hàng năm tại Bắc Kinh, năm ngoái Thẩm Dực đã tham dự với tư cách khách quý, được lắng nghe nhiều bài phát biểu của các doanh nhân và giáo sư đại học có ý kiến mang tính xây dựng trong lĩnh vực AI.
Năm nay, Tập đoàn Quân Liên đã phát triển vượt trội, cơ bản đã ổn định chiếm giữ vị trí dẫn đầu về lĩnh vực AI y tế, có tiếng nói rất cao trên thị trường.
Thẩm Dực chỉ mất một năm để đạt được mục tiêu như vậy, có thể tưởng tượng được bản lĩnh và thủ đoạn của anh cao đến mức nào.
Tại hội nghị cấp cao, nhiều ý tưởng mới liên quan đến sự phát triển trong tương lai của ngành AI lần lượt xuất hiện, nhiều doanh nhân cũng đã đưa ra các ý tưởng của mình về lĩnh vực khoa học công nghệ.
Ánh đèn flash tập trung vào Thẩm Dực, người đang phát biểu khá thoải mái trên sân khấu. Bản thân anh đã có khí chất không tầm thường, dù có đối mặt với khán giả và giới truyền thông vẫn bình tĩnh. Với tư cách là diễn giả trẻ nhất, nội dung bài phát biểu của anh quả thực khác với những lần trước, lần này anh tập trung vào việc ứng dụng công nghệ AI và tập trung vào việc mở rộng tầm ảnh hưởng của AI bằng cách phát động nhiều cuộc thi công nghệ hơn bên ngoài khuôn viên trường và thu hút các nhân tài có tay nghề cao tham gia vào ngành.
Khá nhiều người đi trước đánh giá cao bài phát biểu của anh, giới truyền thông trên khán đài cũng không quên chụp thêm vài bức ảnh từ nhiều góc độ khác nhau.
Đến chín giờ tối thì hội nghị cấp cao mới kết thúc, một nhóm người hẹn nhau dùng bữa tối tại nhà hàng.
Trong giới kinh doanh thì hầu như tất cả những bữa ăn cùng nhau đều có mục đích riêng, có thể là để kết giao hoặc bàn việc làm ăn, Thẩm Dực cũng được mời đi cùng.
Anh mở chai nước tinh khiết uống một ngụm, vẻ mặt lạnh lùng.
Thẩm Dực bình thường ngoại trừ công việc sẽ không chơi điện thoại di động nhiều, nhưng khi nghe tin Lục Triều Dã trở về Trung Quốc tổ chức buổi hòa nhạc thì trong lòng anh dâng lên một nỗi lo được lo mất.
Anh lắc đầu, khóe môi nhếch lên vẻ giễu cợt.
Từ khi nào mà anh lại trở nên do dự như vậy?
Bình thường anh luôn đưa ra những quyết định dứt khoát, không bao giờ tỏ ra thương xót với đối thủ, tại sao đến lượt cô thì anh lại bất lực như vậy?
Trong vòng bạn bè, ngoại trừ hình ảnh một số ông lớn đi chơi golf và đưa vợ con đi nghỉ ở nước ngoài thì không có gì đặc biệt.
Thẩm Dực tiếp tục kéo xuống, nhìn thấy tin Kiều Tụng mới cập nhật chiều nay.
[Em trai, chị đến đây! Bọn chị yêu em! Emoji trái tim.]
Hình ảnh kèm theo là ảnh của cô ấy và Khương Dư Dạng, Khương Dư Dạng không ăn mặc khoa trương như Kiều Tụng. Cô mặc một chiếc áo khoác denim đơn giản và quần ống rộng, đầy khí chất trong sáng tinh khiết.
Cô cười rộ lên rất đẹp, là loại cười có sức lan tỏa ngay từ lần đầu nhìn thấy cô.
Nhưng anh không nhớ nổi đã bao lâu rồi Khương Dư Dạng chưa từng nở nụ cười rạng rỡ như vậy trước mặt anh.
Ngoài ra cái câu mà Kiều Tụng viết: "Bọn chị yêu em." Một mình cô ấy yêu Lục Triều Dã là được rồi, cần gì phải lôi kéo Khương Dư Dạng vào chung chứ.
Lỡ như cô ấy thực sự thích một ai đó thì sao, vậy nên cô mới bỏ rơi anh như một chiếc giày rách, không thèm nhìn anh chút nào.
Ý nghĩ này chính là một hồi chuông cảnh tỉnh, đã xuất hiện vô số lần trong đầu anh, rất có khả năng nó sẽ trở thành sự thật.
Toàn thân anh như bị kiến cắn vậy, chỉ nghĩ đến thôi anh cũng thấy đau lòng rồi.
Hóa ra việc đuổi theo ai đó còn khó chịu hơn việc dùng nước ấm nấu ếch nữa.
Giáo sư Ngụy ở một bên đang chống gậy, hai chân đã không còn linh hoạt nữa, vẻ mặt ông khá ân cần: "Tổng giám đốc Thẩm, cháu qua đây nói chuyện với chúng ta đi."
Bài phát biểu lúc nãy đã khiến anh ngày càng nổi tiếng trong giới, có rất nhiều người muốn dùng bữa tối tiếp theo để làm quen với Thẩm Dực, hoặc thậm chí là móc nối quan hệ.
Thẩm Dực vẫn đang trong trạng thái không bình tĩnh lắm, anh nói ít lại và lắng nghe mọi người trong giới học thuật nhiều hơn, thỉnh thoảng sẽ đưa ra những lời nhận xét có thể tiết lộ bản chất của sự việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!