Chương 36: (Vô Đề)

Trong hơn một năm Thẩm Dực ở cùng Khương Dư Dạng, anh đã nghĩ đến việc không biết cô mặc bộ sườn xám sẽ trông như thế nào, nhưng khi cô thực sự đứng trước mặt thì anh lại có cảm giác không chân thực.

Nếu là trước đây, anh đã có thể mở cúc sườn xám, vui vẻ tận hưởng mà không cần phải băn khoăn lo lắng, nhìn cô như tuyết trên cành, tan thành mưa tuyết dưới làn sóng.

Nhưng bây giờ khi anh đến gần, cho dù anh có lau đi vết đỏ trên môi cô thì cô cũng sẽ vô thức tránh né anh.

Khương Dư Dạng bình tĩnh nén hơi nóng trên đôi má xuống, thờ ơ như không biết anh: "Nếu không đi thì sẽ muộn đấy."

Ngày xưa da mặt cô quá mỏng nên mới bị anh ăn thịt.

Cô chạy hai bước trên đôi giày cao gót, không có ý định lãng phí thời gian với Thẩm Dực trong không gian nhỏ hẹp đó.

Khương Dư Dạng hồi âm lại cho Kiều Tụng sau khi cô ấy gửi định vị của hội trường cho cô.

Thẩm Dực đi theo cô nhưng vẫn duy trì khoảng cách mấy bước chân, không xa cũng không gần mà không hề biết rằng đã có vô số lần, cô gái cũng đã từng cẩn thận đuổi theo bóng lưng của anh như thế.

Màn đêm càng lúc càng tối, những dãy đèn đường tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Dưới chiếc sườn xám, bờ lưng cô càng thêm mềm mại yểu điệu. Thẩm Dực tháo kính ra, đôi mắt đa tình hiện lên chút chán nản.

Vì không muốn bị mọi người chú ý khi hai người cùng nhau tiến vào hội trường nên khi đến gần cửa, Khương Dư Dạng cố tình đẩy nhanh tốc độ, muốn tách biệt hoàn toàn mối quan hệ giữa hai người, dù là trước mặt hay sau lưng.

Lúc họ đến đã muộn, trong hội trường đã chật ních người, cô tìm một góc ngồi xuống rồi thở phào một hơi.

Trái ngược với sự lúng túng của cô, Thẩm Dực bước vào từ cửa chính của hội trường, một tay nâng gọng kính, bước đi không nhanh cũng không chậm. Từ lúc anh bước vào đã trở thành tâm điểm của đám đông, hội trường đang nói chuyện rôm rả bỗng dưng im bặt.

Anh thoáng liếc nhìn vào đám đông vài lần, tỏa ra khí chất mạnh mẽ.

Mãi cho đến khi Thẩm Dực ngồi xuống chỗ ngồi được sắp xếp, những cuộc trò chuyện mới tiếp tục. Không còn nghi ngờ gì nữa, chủ đề thảo luận phần lớn đều xoay quanh Thẩm Dực.

Sau khi trải qua các phần của chương trình, cuối cùng cũng đến lúc các cựu sinh viên xuất sắc phát biểu.

Người dẫn chương trình trở nên phấn khích hơn khi giới thiệu phần tiếp theo, trong mắt ánh lên vẻ mong đợi: "Sau đây xin mời một vị khách mời là nhà diễn giả Thẩm Dực, tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Quân Liên."

Khán giả vỗ tay reo hò dưới khán đài như sấm.

Thẩm Dực chậm rãi sửa sang quần áo, đeo lại kính rồi thoải mái bước lên sân khấu.

Bỗng một chùm ánh sáng chiếu xuống làn da trắng sáng lạnh lẽo của anh, ánh sáng và bóng tối chập chờn khiến anh trông càng lạnh lùng khó gần hơn.

Chất liệu của bộ com

-lê cao cấp vốn đã có chất lượng cao, khi nhìn dưới ánh sáng, họa tiết của nó trông càng đẹp hơn, đặc biệt là chiếc ghim cổ áo có hoa văn phức tạp và rất bắt mắt.

"Ừm." Anh cao và có đôi chân dài, đứng trước micro cần phải cúi xuống một chút, nhìn trên màn hình lớn có thể thấy yết hầu đang chuyển động lên xuống của anh.

Chỉ là một âm thanh nhỏ nhưng đã gây xôn xao dư luận.

Giọng nói của Thẩm Dực vốn rất trầm thấp, được khuếch đại qua micro, truyền đến tai người nghe với âm thanh êm dịu, nhẹ nhàng như cách anh nói chúc ngủ ngon trên điện thoại lúc nửa đêm.

Anh đã tham gia rất nhiều hội nghị khoa học công nghệ, đồng thời cũng từng có kinh nghiệm đứng trên sân khấu phát biểu khi còn trẻ. Vì chỉ là buổi họp mặt cựu sinh viên nên Thẩm Dực cư xử khá thoải mái, anh nở nụ cười trên môi: "Thật vinh dự khi được tham gia lễ kỷ niệm 70 năm thành lập trường. Chúc mọi người có một buổi tối vui vẻ."

Khương Dư Dạng ngây người trong giây lát, như thể đã nhìn thấy thiếu niên từng phát biểu dưới lá cờ tổ quốc, rạng rỡ như vậy hẳn là được mọi người yêu thích, thoải mái trò chuyện ở trên sân khấu.

Thẩm Dực đã chia sẻ nhiều trải nghiệm của anh khi còn học ở trường khiến những người ngồi dưới sân khấu phải phì cười và vỗ tay cho anh.

Tòa nhà mới xây trong trường chuyên trực thuộc đại học là được tập đoàn Quân Liên tài trợ, xét về lĩnh vực kinh doanh, có thể nói là anh đã đạt đến đỉnh cao.

Sau khi bày tỏ những lời chúc tốt đẹp nhất tới trường cũ của mình, người dẫn chương trình sẽ lên sân khấu để thực hiện phần hỏi đáp đơn giản với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!