Chương 3: (Vô Đề)

Trên người anh vẫn giữ lại sự kiêu ngạo và ngoan cố của năm mười bảy mười tám tuổi, hơn nữa một phần này là của riêng cô.

"Lại mắng gì tôi đó? Nói nghe xem nào." Thẩm Dực hiểu rõ tính cách của cô, lúc này như thể biết thuật đọc tâm, một câu đã nói toạc ra suy nghĩ trong lòng cô.

May là… anh vẫn chưa xem quyển nhật ký của cô.

Trên đó viết đầy sự tự ti và tình cảm của cô thiếu nữ đối với cậu thiếu niên, ngay cả những câu mắng mỏ cãi lại hiếm hoi cũng đầy ngọt ngào.

Rõ ràng là giống như một con rùa đen nhỏ dùng quyển nhật ký để tạo ra một cái vỏ bọc thật dày cho bản thân.

Nhân lúc Thẩm Dực không để ý, Khương Dư Dạng nhón chân lên cướp quyển sách tiếng Pháp kia về, lúng túng đáp: "Em nào có?"

Thẩm Dực cũng không vạch trần cô đang mạnh miệng, cứ thế ôm chặt lấy cô rồi hai người cùng nhau ngã ngồi lên ghế sô pha mềm mại.

Anh đổi tư thế khác để Khương Dư Dạng ngoan ngoãn ngồi trên đùi mình, đôi môi lướt qua cần cổ trắng nõn của cô.

"Thẩm Dực…" Cô vừa quay đầu lại liền bắt gặp ý đồ trong mắt anh, tim cô đập thình thịch, giãy giụa mấy cái, mặt nóng bừng giục anh: "Anh mau đi tắm đi."

Nhưng người đàn ông lại bất động một lúc lâu, lát sau nghe tiếng "cách" vang lên khiến cô tê hết cả da đầu.

Nào có say thật chứ? Tửu lượng của anh cũng không tính là kém, cùng lắm chỉ là mượn rượu dùng những câu nói của Thịnh Bình Tùng để thôi miên bản thân thôi.

Dây thắt lưng Hermes bị anh rút ra rồi tùy tiện cuộn lại thành một vòng xích, siết đỏ một đường.

Dưới ánh đèn tạo thành bóng dưới đáy mắt anh khiến giọng nói anh thêm phần ái muội: "Tắm chung nhé?"

"Anh say rồi, đừng quậy nữa." Lời nói ngăn cản của Khương Dư Dạng hoàn toàn không có chút trọng lượng nào, ngược lại càng dễ khiến người ta có cảm giác nửa chống cự, nửa nghênh đón.

Thẩm Dực nắm lấy năm ngón tay cô, xuyên qua ngón giữa kéo thẳng xuống phía dưới.

"Tôi có say hay không, em thử xem chẳng phải biết rồi sao?"

Anh vẫn luôn như vậy, dùng giọng nói đứng đắn nhất nói lời khát khao nhất, mỗi một lần đều bắt chẹt được cô, quả nhiên ứng với câu "quân tử phong lưu

nhưng không hạ lưu".

Cô biết cảm nhận trên đầu ngón tay biểu thị cho thứ gì.

Chiếc điện thoại yên tĩnh bấy lâu trên ghế sô pha bỗng đổ chuông.

Thẩm Dực bực bội tối sầm mặt lại, đang nghĩ xem là ai không biết điều lại gọi điện thoại tới muộn như vậy, Khương Dư Dạng đã đứng dậy lấy điện thoại.

Tên hiện lên là quản lý của Lục Triều Dã.

Khương Dư Dạng vẫn luôn chờ đợi cuộc điện thoại này, cô phải báo cáo kết quả công việc cho Klaire, trong nhiệm vụ không thể lười biếng được.

Sau khi ấn nút nhận cuộc gọi, đầu bên kia điện thoại truyền tới giọng nói lành lạnh của thiếu niên: "Ba giờ chiều ngày mai tôi sẽ qua."

Cô giật mình, không ngờ Lục Triều Dã sẽ tự gọi điện tới nên chỉ có thể vui vẻ kiên nhẫn bàn chủ đề quay chụp và kiểu trang phục cần thử.

Thẩm Dực cười giễu cợt, nắm lấy eo thon của người trong ngực, bàn tay không tự chủ siết chặt hơn như muốn hòa cô vào xương tủy mình, từ nay về sau chắp cánh khó thoát.

Nghe điện thoại khoảng năm phút, cúc áo trước ngực cô đã bung vài cái, mà đầu sỏ gây ra lại đầy vẻ khinh thường nghe cuộc đối thoại của hai người ghen không chịu nổi.

Khương Dư Dạng không hiểu sao anh lại ghen tuông vô cớ, giải thích bảo: "Cậu ấy là nhân vật trên trang bìa tạp chí kỳ sau."

"Hơn nữa đêm, nhân vật trên trang bìa tạp chí là có thể dùng một cuộc điện thoại bắt người ta phải tăng ca à?" Một câu nói khiến cô á khẩu không trả lời được.

Thẩm Dực thật là không hiểu khó khăn của nhân gian. Cũng đúng, so về xuất thân, khởi điểm của anh chính là đích đến của người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!