Chương 26: (Vô Đề)

Con người này nói chuyện lúc nào cũng thẳng thắn như vậy, điều này chỉ khiến cô càng thấy xấu hổ hơn. Khương Dư Dạng lắng nghe một lúc, tiếng ồn ào ở phòng bên cạnh nhỏ dần, sau đó là tiếng hai người lần lượt rời khỏi nhà vệ sinh.

Vòng tay của Thẩm Dực ấm áp đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực săn chắc của anh, vì khoảng cách giữa cô và anh lúc này rất gần.

"Thịch thịch thịch" - từng nhịp tim rung lên như nhịp điệu của nốt nhạc. Cảm nhận được hơi ấm của cô, Thẩm Dực hít một hơi, lồng ngực run lên: "Tôi sẽ nghĩ cách."

Vừa rồi cả bốn người đều có mặt nên có vài lời thực sự không tiện nói, hơn nữa cô lại tránh mặt anh nhiều như vậy, bởi thế anh chỉ có thể ra hạ sách cuối cùng là kéo cô vào trong nhà vệ sinh nói chuyện.

Anh chậm rãi cởi cúc áo vest, sau đó vắt chiếc áo lên tay. Thấy vậy, Khương Dư Dạng sững sờ: "Thẩm Dực, anh…" Hai người cô nam quả nữ ở chung một phòng vệ sinh, bây giờ anh còn cởi áo trước mặt cô, hành động của anh thực sự không bình thường chút nào.

Chớp mắt một cái thì chiếc áo vest mang hương tùng mộc đã được phủ lên đầu cô, cô có thể cảm nhận được hơi ấm của chiếc áo, tầm nhìn vì vậy cũng bị che khuất theo, trước mắt toàn một màu đen kịt. Trái tim như bị thứ gì đó bóp chặt, cô gần như vô thức tìm kiếm thứ gì đó có thể mang lại cho mình cảm giác an toàn.

Thẩm Dực hiểu rõ tính tình của cô, anh an ủi: "Có anh ở đây rồi."

Cách một lớp quần áo, giọng nói của anh nghe có vẻ hơi nghèn nghẹn nhưng lại mang cho cô cảm giác rất an toàn.

Những hành động như vậy đã tái hiện lại hàng loạt ký ức trong đầu cô. Những ngày sau khi kỳ thi đại học kết thúc, mùa hè dài vô tận, nắng gắt như đổ lửa.

Ánh nắng xuyên qua tán lá, chiếu rọi lên đỉnh đầu của người đang ngồi bên bậu cửa sổ, màu tóc cô gái dần chuyển sang màu vàng ánh nâu.

Cô vừa viết xong lá thư, cẩn thận bỏ lá thư vào phong bì rồi thở dài một hơi. Cô chỉ muốn quay lại thị trấn Tô để thăm mộ mẹ mình, nhưng cô không biết phải nói chuyện với Lâm Bình Chi và Thẩm Hách Liên như thế nào, nên cô chỉ có thể tự mình đưa ra quyết định rồi viết một bức thư từ biệt, nói với họ rằng cô đã lấy tiền đi mua vé ở ga xe lửa, hai ngày nữa sẽ về.

Màn đêm dần buông xuống, cô lấy xong vé tàu và đang đợi tàu vào ga ở sảnh chờ. Vì mùa hè đã đến mà sảnh không có điều hòa, nắng gắt bên ngoài chiếu thẳng vào người nên mồ hôi bết dính trên da dễ khiến người ta cảm thấy bí bách khó chịu.

Khương Dư Dạng còn đang suy nghĩ vẩn vơ, cô biết mình không ngủ được. Trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, cô cảm giác trong túi có thứ gì đó rơi ra ngoài.

Đột nhiên cô bừng tỉnh giấc. Trên chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi, cô chớp chớp lông mi mấy lần, cố gắng tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Cô phát hiện túi áo trống rỗng, không còn nặng như trước nữa. Tim Khương Dư Dạng đập thình thịch, cô vô thức mò mẫm túi quần jeans, ví và điện thoại di động đã biến mất, trong ví vẫn còn một tấm vé từ Bắc Kinh đến thành phố Hồng Kông.

Vừa mới ra ngoài, trong một phút sơ suất cô đã gặp phải kẻ móc túi. Nếu làm mất vé thì vẫn còn có thể mua vé khác, nhưng mấu chốt là cô đã bị ăn cắp mất toàn bộ tiền trên người, cũng không thể dùng điện thoại di động để gọi điện.

Màn đêm đen kịt bên ngoài giống như một con quái vật với cái miệng đầy máu nuốt chửng tâm trạng của cô lúc này. Cảm giác buồn bã, tức giận và tiếc nuối đan xen trong lòng, cảm giác bất lực ập đến khiến cô cảm thấy mình như kẻ chết đuối chới với giữa đại dương. Đây là lần đầu tiên cô phải đối mặt với chuyện như vậy, cô chỉ biết lê lết cơ thể kiệt sức đi tìm người phụ trách bán vé để giải thích lý do và xin xem lại camera giám sát.

Cô gái mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, chất vải mềm mại mát mẻ, đường cong khúc khuỷu với vòng eo thon gọn thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp áo. Lớp mồ hôi nhễ nhại trên người gần như khiến chiếc áo trở nên xuyên thấu, hai dây áo mỏng manh trên bờ vai gầy gò của cô hiện rõ mồn một. Cô mặc chiếc quần jeans cạp cao dài qua đầu gối, để lộ một phần làn da trắng nõn phía trên cẳng chân, hai bắp chân thẳng tắp ép chặt vào nhau vì lo lắng bất an.

Khương Dư Dạng đi đến cửa ga xe lửa, bất đắc dĩ ngồi xổm xuống. Dáng vẻ giống như một con ốc sên nhỏ cuộn tròn trong vỏ, ánh đèn đường kéo theo bóng cô thật dài.

"Này, em gái xinh đẹp sao lại ngồi đây một mình thế này? Trông em ngon quá đi."

"Trông em gái này có vẻ chưa nếm mùi đời nhỉ, chi bằng đêm nay vui vẻ với các anh đây đi."

Mấy gã đàn ông cao lớn say rượu bước tới gần, trên mặt nhễ nhại toàn dầu, nôn ra toàn mùi rượu nồng nặc kinh tởm.

Cô lau đôi mắt đẫm lệ, đứng dậy khỏi mặt đất, đôi chân tê cứng vì ngồi xổm quá lâu bây giờ mới được thả lỏng. Mặc kệ mấy gã biến thái trên đường buông

lời trêu ghẹo, bây giờ cô chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, tránh xa lũ đàn ông kia.

"Em gái chạy đi đâu thế? Lại còn giả vờ ngại ngùng chạy trốn nữa. Lại đây cho anh sờ cái xem nào..."

Chưa kịp nói xong thì người đàn ông đã bị ai đó đằng sau đá mạnh một cái rồi ngã chổng vó xuống đường. Mấy gã còn lại nhìn thấy vậy thì mở miệng văng câu chửi thề, hét lớn: "Bắt lấy thằng nhãi kia. Đánh chết nó cho tao…"

Cô sửng sốt một lúc lâu, sau đó ngước mắt lên nhìn người phía trước, phát hiện người đó lại chính là Thẩm Dực. Chàng trai trước mặt đang khoác trên tay một chiếc áo khoác, tiện tay phủ nó lên đỉnh đầu cô, trên mặt nở nụ cười sảng khoái.

Mấy gã biến thái kia dường như chưa muốn bỏ cuộc, thậm chí còn nhăm nhe ý định đập chai rượu vào người anh.

Khương Dư Dạng còn chưa kịp né tránh đã nhìn thấy Thẩm Dực tiếp tục đá bọn họ mấy phát, làm cho mấy chai rượu vỡ vụn, còn mảnh thủy tinh thì văng đầy trên mặt đất. Sợ một lát nữa sẽ xảy ra chuyện, cô ôm lấy áo khoác của anh rồi nắm lấy cổ tay anh bỏ chạy bạt mạng bất chấp phương hướng. Trong đầu cô hiện lên rất nhiều suy nghĩ, khả năng duy nhất là người cuối cùng nhìn thấy lá thư này chính là Thẩm Dực, chẳng lẽ anh lo lắng cho cô nên theo đuôi cô đến ga tàu sao?

Gió đêm lau đi dòng nước mắt trên má, cô thở hổn hển, toàn thân nóng như đang được bao bọc trong một quả cầu lửa. Cô không biết mình đã chạy đi đâu, khung cảnh xung quanh hoàn toàn xa lạ, phía sau cũng không có ai đuổi theo.

Trên người anh lúc này là một cây đen từ đầu đến chân, mái tóc mỏng trên trán ướt đẫm mồ hôi, đôi lông mày thanh tú thật đẹp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!